Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

ĐÊM TRĂNG MUỘN

§ªm tr¨ng muén

Trăng lên muộn
trời đông
đêm cuối tháng
Gió ngoài sông
thoang thoảng lướt qua song,
em xa xôi
dòng thanh âm đứt quãng
phiêu dạt vô bờ
não nuột chờ mong.


Đêm trăng muộn
trời đông cuối tháng
Thời gian đi
Nhòa nhạt nét xuân hồng
Em ở lại
Với hư hao chờ đợi
Đêm tối trời
theo mộng bước mông lung...

Và tận cùng
trăng mùa đông cũng mọc
khi chòm sao thứ cuối sắp phai tàn.
Em gom vội
hồn trăng rơi lả tả
bên trời anh
chút phiêu lãng

muộn màng...

BIỂN NHỚ

BiÓn nhí

Có phải chiều nay biển nhớ ai
Để sóng xôn xao phía chân trời
Trên bờ vi vút hàng dương liễu
Bãi cát bâng khuâng trải rộng dài.

Có phải chiều nay biển đợi người
Thuỷ triều con nước cứ đầy vơi
Hoàng hôn buông tím lên đầu sóng
Dấu xuống đáy sâu nỗi mong hoài.

Biển vẫn chờ ai giữa cuộc đời
Uốn mình vào lộng lại ra khơi
Ngàn năm xanh biếc ôm bờ cát
Với sóng hòa âm, gió gieo lời.

Có lẽ chiều nay biển bồi hồi
Biết người còn nhớ biển hay thôi
Biển vẫn đầy mưa và ngập nắng

Vẫn mãi thương ai đến khôn nguôi…

HOÀNG HÔN BÊN BIỂN


Hoµng h«n bªn biÓn

Những sợi nắng cuối xuân khuất non
Biển chếnh choáng
sóng cồn réo rắt.
Bãi cát trắng lem,
Hoàng hôn thẩn thờ
Ta người hành khất,
Gió đi qua
chong chóng biển xoay vòng.

Ngoài xa
Thấp thoáng cánh buồm
cha mơ thuyền cá bạc.
Trên bờ bóng chân trần lội cát
mẹ mơ phiên chợ cá vào đêm.

Bãi cát mặn mòi
Muống biển ngủ trong sương
Dạ tràng vấn vương cườm cát
Em vẫn còn nhớ đợi
Những hoàng hôn khao khát
Về trời đêm bát ngát trăng vàng ?

Ta bồi hồi lang thang
Dừng bên gốc phi lao cổ thụ
Cảm thức dạt về một miền quá khứ
Vật vờ,
chát mặn,
hư vô,
Vẫn neo bờ dầu dãi nắng mưa.

Hoàng hôn yên ả trôi đi
Đêm sao ập về lúng liếng
Mùa hạ sang thì lại đến.

Và ngoài kia

Sóng biển vẫn thầm thì...      

KỶ NIỆM MÙA ĐÔNG ẤY

Kû niÖm mïa ®«ng Êy

Mùa không đợi sang xuân
Những nụ hồng cứ nở
Và một lời cầu hôn
Tự lòng ta bừng mở.

Hình như đông rạng rỡ
Hơi ấm đôi gối tay
Bếp than khói se cay
Bay qua buồng nho nhỏ…

Hình như đông yên ả
Cùng nụ hôn đắm say
Hưởng phút giây ân ái
Giấc mơ tình ngất ngây.


Từ đông ấy một ngày
Xe tơ duyên hai đứa
Ôi, cây đời từ đó
Mượt màu xanh yêu thương...

Ngỡ hàng xoan ven đường
Nhiều nhành lốm đốm nắng
Chớm nở bao hoa tím
Đợi xuân về bâng khuâng

Cả bờ tre ven làng
Lao xao cùng gió thoảng
Giữa mùa đông khát vọng
Nụ hoa đào ướp hương...

HAI NỬA

Hai nöa

Đêm hồng hoang cỏ cây như lả lơi
Phố ồn ã tưởng con đường hối hả
Gió câm lặng ngỡ bầu trời tức thở
Ta mơ màng giữa kí ức đầy vơi.

Ai một phần như ta một phần kia
Ta mất được như ai kia được mất
Ai núi bạch để ta còn biển biếc
Ta nửa này như ai của nửa kia.

Hai nửa cuộc đời không thể cách chia
Thế giới hai phần làm nên vũ trụ
Hai nửa của nhau là điều muôn thuở
Như ngày - đêm trên trục trái đất này.

                      

BÔNG HỒNG RỤNG

  


B«ng hång rông

Thế là hết, mùa xuân đang đi xa
Những dải nắng la đà không ở lại
Như muốn nói với bông hồng lời cuối
Nỗi tái tê rải lối giữa chiều buông.

Gió như biết hoa cũng sắp tàn hương
Những cánh thắm rụng dần trên chồi nụ
Trong giá lạnh nhụy hoa đang dần úa
Thẫn thờ rơi bên gốc đã già nua.
              
Ngoài khơi xa tơi tả những cánh buồm
Sóng cuồn cuộn xô thuyền đi vô hướng
Bao run rủi chực chờ trong lòng biển
Biết khi nao về bến cũ neo bờ.

Đất như hiểu nhựa sống mòn héo khô
Những chùm rễ trẩm sâu trong quạnh quẽ
Chẳng qua được những tháng ngày dâu bể
Hoa lẽ làng phai sắc nhạt hương.

Có phải mùa xuân ra đi cô đơn
Bông hồng rụng nét diệu huyền tình ái, 
Bao hoài niệm khát khao cùng khép lại
Dấu yêu thương mờ ảo phía chân trời ?

Nỗi xao lòng đâu chỉ một riêng ai
Muôn xác cánh rơi hoài trong vô tưởng
Ôi mùa xuân chia ly và hy vọng

Hối hả quay về, vội vã ra đi…! 

CHIA PHÔI

Chia ph«i

Ôi người ta yêu dấu
Giờ đây đi về đâu ?
Bóng chiều tà le lói
Hoàng hôn buông nỗi sầu.

Chiều nay vắng bóng người
Sông xưa thuyền mất lối
Dòng trôi hồn khắc khoải
Sóng âu sầu khôn nguôi...

Hỡi người yêu dấu ơi
Nắng chiều còn bóng ráng
Như kỷ niệm một thời
Vụt tan còn lảng vảng.

Vùi chôn vào dĩ vãng
Những gì từ xa xôi
Mảnh tình riêng không gửi
Lắt lay bên dòng đời.

Hỡi người ta yêu dấu
Như thuyền buồm xa khơi
Như mây bay, gió thổi
Như cánh chim cuối trời.

Hỡi người yêu dấu ơi
Lửa phượng hè đã tắt
Gió thu buồn hiu hắt
Màu cúc vàng nhạt phai.

Chỉ mùa đông ở lại
Giữa phố vắng u hoài
Chỉ nỗi niềm không gửi
Để tại lòng ta thôi.

Hỡi người yêu dấu ơi!
Những gì đời thương nhớ
Dẫu muôn vàn cách trở
Đừng thể nào pha phôi.

Rồi sẽ mùa nắng mới
Bóng xuân về thắm tươi
Bắt đầu từ độ ấy

Tình yêu mãi bên đời.