Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

VUI TUỔI GIÀ


Niềm vui trên những chiếc môi cười
Xua vợi u sầu huyết lệ rơi.
Núi thẳm cành mềm chim mải đậu
Sông sâu sóng nhẹ cá ham bơi.
Cây trồng kết quả cần chăm giống
Con cháu thành công phải giữ nòi.
Lẽ sống thanh tao và giản dị
Cho đời tươi mới những câu cười.




Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

HỒN NGƯỜI LÀM RUỘNG




HỒN NGƯỜI LÀM RUỘNG

Cả ngàn năm
Ta sống bên đồng ruộng
Lam lũ, nhọc nhằn, thiếu thốn
Vẫn ngày ngày mấy bữa cơm rau,
Đêm bên ngọn đèn dầu giấc ngủ nồng sâu…

Thời cổ xưa, ta chẳng mộng ô tô, nhà lầu
Không mơ khách sạn - nhà hàng - ngoại tệ.
Con cháu bầy đàn quây quần đông đủ
Ngọt ngào hương quê, ríu rít chim trời.

Ta chỉ cần phòng xa với lũ thú rừng
Chúng phá hoại hoa màu trên ruộng.
Đâu có kẻ gian thương, đâu có quan tham nhũng
Bầu trời xanh yên ả tận đáy lòng.

Nay mọc lên khu chế xuất, sân gôn…
Ta háo hức lấy tiền, đổi ruộng
Ta sợ hãi quanh năm phải bán lưng cho trời
Ta khiếp đảm bốn mùa phải gửi mặt vào đất
Ta nảy nở giấc mơ cực lạc
Ta sẽ đổi đời như lời hứa cao thiên…


Để bây giờ tan tác cõi riêng
Ta bỏ ruộng, vô nghề, không tri thức
Thành gã lang thang từ ông chủ đất
Đến bao giờ trở lại một ngày xưa !

Con cháu ta non nớt dại khờ
Đi tìm kế sinh nhai ở các khu đô thị
Quanh năm không đủ tiền về thăm bố mẹ…
Ta khuất rồi, chúng nó sẽ sao đây ?

Có biết hồn ta còn lơ lửng trời mây
Thương xót dân thôn bỏ ruộng cày ba vụ
Dẫu có phải nắng mưa nhọc nhằn, lam lũ
Vẫn dâng đời từng hạt thóc củ khoai ?!

Cuộc sống chuyển sang thời thượng nổi trôi
Ngột ngạt những khu đô thị hóa
Vợi dần từng cánh đồng xanh tươi hoa lá
Để cho đời nhịp thở chẳng bình yên.

Nông dân ta háo hức cần tiền
Nhưng đâu chỉ tiêu xài dăm bảy vụ
Ta cần lắm “cần câu” hơn là “con cá” bự
Trong dòng chảy khôn lường nghiệt ngã hôm nay.



Tháng 7 -THÂN

THÂN
Tháng 7

Vốn được sinh ra giữa đại ngàn
Con đường biến cải lắm gian nan.
Cành cao chẳng sợ leo sưng bụng
Dốc đứng nào lo trượt bể gan.
Bắt chước vì chương trình lập sẵn
Ngu ngơ bởi sách vở nghèo nàn.
Xin đừng trù ẻo nhau đồ khỉ
Giáo dục vô tình, khỉ chịu oan.

MỜ SƯƠNG KHÓI



Rồi một ngày xa, em riêng đi
Đường trường ngàn dặm dấu chia ly
Ai biết chia tay băng giá thế
Thì thôi mộng ước để làm chi.

Ta ngẩng nhìn trăng ngỏ đôi lời
Trăng tàn ta nói với ta thôi.
Ta theo tiếng gió gieo đôi khúc
Gió lặng thơ ta rụng tả tơi.

Những rối tơ lòng ngày cách trở
Trong lời non hẹn với sông thề
Cũng đành đơn bóng tương tư vậy
Chim trời hợp tổ biết mấy khi.

Sớm nay xuân vẫn mờ sương khói
Xuân đã trôi qua độ mấy thì ?
Hương tỏa thoảng thơm trên nhành bưởi
Cánh đào chăng nhớ đợi ta về ?

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

CHO CON ĐƯỢC THỨC


CHO CON ĐƯỢC THỨC 

Mới đêm qua còn giấc ngủ vùi
đắm chìm con trong tiếng à ơi của mẹ:
có một láng giềng gần “môi hở răng lạnh”
“sông liền sông, núi liền núi” bên mình…
Sáng hôm nay nổi sóng biển Đông
xót xa, giật mình, con thức.
                                 
Đất nước con có hình chữ “S”
một bên là đất liền – một bên là biển nước
biển Đông ôm đất liền từ thuở hồng hoang
giữa Thế giới muôn trùng có một Việt Nam.

Con hiểu mẹ buồn để lời ru vỡ tan
khi cắt bỏ điều viễn vông của một mối tình hữu nghị
thấm thía nỗi đau nước nhà bị đô hộ
                                                   mấy ngàn năm
để dương cao khí phách chống giặc Bắc xâm lăng
nhớ bài học một thời Mỵ Châu lầm lỡ
và ảo mộng về phương châm
                                          “Mười Sáu Chữ Vàng”?

Mẹ ơi, xin cho con được thức
để từng thước đất đầu châu thổ Sông Hồng
                 đến cuối Cửu Long phải được bảo toàn,  
từng mét vuông núi đồi suốt Hoàng Liên Sơn
                             dọc dãy Trường Sơn phải giữ
từng tấc biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc
                 chủ quyền của Việt Nam muôn thuở
Ôi Việt Nam - Tổ Quốc linh thiêng
một dân tộc không thể nào bị kẻ thù đồng hóa
mãi trường tồn dòng giống Con Rồng Cháu Tiên.

Mẹ ơi, từ nay con sẽ thức
đập tan sự hung hăng ngang ngược
đấu tranh cho một biển Đông không tranh chấp
                                                          chủ quyền
dẫu có thể không chừng một Điện Biên dưới biển
cho Thế giới hài hòa ổn định bình yên.

Mẹ ơi, cho con được thức!

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

NGHI XUÂN QUÊ MÌNH


Đã không còn con đường thuở xưa
Một sọc dài giữa hai bờ thảm cỏ.
Ngỡ tưởng lối mòn cuộc đời có từ khi nhỏ
Con đường chẳng dành riêng những dấu chân trần
Dài mãi về sau giữa thế gian này.

Thời cuộc trôi qua, mưa nắng vơi đầy
Trang lứa ở lại quê chẳng còn mấy nữa.
Đứa vào chiến trường hy sinh trong khói lửa
Đứa lạc sang vùng đô thị không về…

Ta bồi hồi khi trở lại quê
Ngày ấy khăn điều tung tăng mùa phượng đỏ
Ngày ấy đào hào tránh bom, nóc hầm phủ xanh cây cỏ
Ngày ấy chiếc phà từng chuyến vượt sông Lam
Dưới ánh sáng đèn dù lơ lửng trong đêm.

Ngày ấy, cụ già tất bật gánh gồng
nồi niêu, sắn, khoai, lạc, vừng… lên chợ
Những đứa trẻ ngồi lưng trâu bùn đen nham nhở
Môi tím lem nhem màu trái sim rừng.

Những mái tranh liêu xiêu dưới khóm tre làng
Sân tráng bùn non, rào xanh cây dâm bụt.
Vọng lên giữa chiều suông điệu hò, câu ví dặm
“Giận thì giận mà thương lại càng thương…”

Ôi những cái tên Cương Gián, Tiên Điền
Cổ Đạm, Tà Ao, Phan Xá
Rào Mỹ Dương, đập Cồn Tranh, rú Mồng Gà,
                                                   đình Hội Thống,
Đền thờ Đức Hoàng Mười, Khu lưu niệm
                                                            Nguyễn Du…
Năm tháng chẳng nhạt phai trong mỗi giấc mơ xa.
                                                                                                                    
Nhưng sâu thẳm có nỗi niềm đau đáu
Tờ báo nhật kỳ quá nhiều trang dành cho quảng cáo.
Bên nôi trẻ bây giờ thiếu vắng giọng Kiều ru
Bài lịch sử ít nói về mộ người lính năm xưa…



Vẫn biết ngày mai thuộc tuổi trẻ thơ:
Chúng không chỉ phát âm tiếng quê hương đất mẹ,
Chúng có thể giỏi tiếng Tây
và sành gõ phím a còng (@) thế hệ,
Lũ trẻ hơn chúng ta thời theo dấu chân bò.

Chỉ cầu mong tồn sinh ngôn ngữ có tâm hồn
Để kết nối muôn đời
mãi tiến lên trong trào lưu lịch sử.
Không để chúng chỉ sống bằng quá khứ
Hãy bởi cả bây giờ
và tương lai… mà nâng tầm vóc quê hương.





NHẬT LỆ CHIỀU NAY