Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

BÊN TRỜI



BÊN TRỜI ẤY

Ô kìa cánh nhạn bay
Chấp chới giữa làn mây,
Sóng biển xôn xao quá
Tình người dâu bể thay.
Tương lai còn vô định
Quá khứ đã vơi đầy.
Mộng ước bên trời ấy
Theo mùa đông lắt lay.




ĐÔNG VỀ

Heo may trút lá rơi
Khoảng vắng phía chân trời,
Lác đác chùm sao rọi
Lao xao cánh sóng vời.
Bước chân tìm lối mở
Ánh mắt ngỏ dòng trôi.
Cuộc thế xoay vần mãi
Đông về sắc mới tươi.

XANH MÃI NGHE EM




XANH MÃI NGHE EM

Tình xuân ngọt ngào lòng xuân bao dung
Giữ lại bên mình dấu hoa tàn sắc,
Bao nõn tơ và hương thơm nhụy ngọt
Kết thành trái non gửi cả sang hè.

Xanh mãi nghe em. Khi ngày hạ đang về
Lá cây biếc trĩu cành muôn trái tím
Giọt nắng bồi hồi, làn mưa bịn rịn
Bầu trời cao vời vợi ánh sao xa.

 Xanh mãi nghe em. Khi mùa hạ đi qua.
Tiếng dông bão ngày thu về gõ cửa,
Trái hè tím sang thu rồi vàng lửa,
Em đừng xa. Dẫu mùa chuyển qua mùa…

Xanh mãi nghe em. Khi mùa thu ra đi,
Trong sợi nắng bóng hình đông run rẩy
Heo may về kể từ độ ấy
Đêm thẳm sâu e ấp những làn mơ.

Xanh mãi nghe em. Khi mùa đông đang về
Lá tàn rụng. Trái lìa nhành xuống đất
Đất ấp ủ hoa thơm và chồi biếc
Đông qua rồi lại nhú một mùa xuân.

Dẫu cây cỏ thay mùa, tình xanh mãi nghe em!
                            


GIÁ NHƯ


         

               

GIÁ NHƯ

Phải đâu bởi những ngày thu
Lá vàng, trái đỏ… chuyển mùa sang đông ?

Giá như anh trải tấm lòng
Em xin làm nắng rạng hồng trước mưa,
Giá như anh vẫn ngày xưa
Em xin ký ức bốn mùa tươi xanh,
Giá như anh vẫn bên em
Em xin hóa biển để thuyền anh bơi,
Giá như anh vẫn giữ lời
Em làm đốm lửa sáng nơi ngọn đèn,
Giá như anh đủ niềm tin
Thì em dâng cả trái tim si tình...

Có bao nhiêu đã vì anh
Nỡ đâu một bóng một tình chia xa...?
Xin cùng trở lại thời qua
Cho ta nay vẫn ta là của nhau !
  

THÁNG MƯỜI CỦA EM



THÁNG MƯỜI CỦA EM

Lối nhỏ xưa trắng cỏ may
Tóc em tha thướt gió bay mái bồng,
Áo li thắt đáy lưng ong
Bao nhiêu là nhớ trong lòng trai quê !

Mến nàng ta đã làm thơ
Ghi trang nhật ký mộng mơ gửi nàng.

Nước non còn mãi tấc lòng
Nên duyên giữa chốn phiêu bồng ngàn thu
Tháng Mười ơi! Tự bao giờ
Chứa chan yêu dấu, đợi chờ, ước mong.

HOA SÚNG

Hoa sóng

     Nhờ đâu súng lại trổ hoa
búp hồng, búp tím mượt mà đắm say
    Thuở xưa nhem nhuốc, đen gầy
Giờ xanh xanh lá, ngất ngây hương trời…

    Lẽ nào súng lại tả tơi
súng quên quá khứ, quên người trồng hoa ?

    Súng đố kỵ và lạ xa
súng hoàn kiếp súng thây ma bùn lầy !  

                                                          1999

THƠ TÔI

Th¬ t«i

Thơ Tôi lại vợi ‎nữa rồi
Tôi đi gieo chữ, kết lời cho Thơ.
Đời Thơ dãi nắng, dầm mưa
Tình Thơ yêu, ghét, đợi chờ, nhớ mong…
Hồn Thơ mộc mạc sáng trong
Vơi đầy ký ức trên dòng xa xưa,
Mênh mang hiện thực bây giờ,
Dạt dào mạch chảy ước mơ mai này.

Thơ Tôi rao bán mấy nay
Chưa ai mua hết, Tôi bày ra mua.

Nào hay Em đến lúc mô
Trên vai đã quảy mấy bồ Thơ Tôi...
       2006

THÚ LÀM THƠ

THÚ LÀM THƠ

Tan lớp rời trường, lại thế thôi
Ngoài kia bóng cũng xế chiều rồi
Trong căn nhà nhỏ đèn soi tỏ
Trên tấm bàn thô sách dễ coi.
Lặng lẽ nghĩ suy vài bản viết
Ngâm nga hối hả mấy câu lời
Bôn ba khắp chốn tìm giai điệu
Thơ vẫn nổi trôi với sự đời.


Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

HƯƠNG SƠN QUÊ EM



Hương Sơn quê em


Anh đợi em trước thị trấn Phố Châu
Em lại ở Tây Sơn về chưa kịp.
Một vùng quê núi sông trùng điệp
Đi tìm em thăm thẳm nguồn cơn ?

Hồi em học cấp ba Hương Sơn
Đã có đâu trường Lê Hữu Trác ?
Năm tháng chiến tranh bom sa, đạn lạc
Mẹ thắc thỏm chờ con qua Sơn Diệm, dốc Nầm.

Tiểu mãn mới mưa nước cũng đủ ắp nguồn
Con sông quê em lại gồng mình hứng nước.
Mạch chia sẻ với xuôi tự nên dòng Nước Sốt
Núi thơm lành nên tên gọi Hương Sơn.


Trong kí ức vơi đầy vẫn nhớ mãi quê em
Nhớ hoa bưởi trưa hè nức hương mái tóc
Vị ngọt cam bù, trám bùi, ong rừng cho mật
Chim thú bầy đàn bên dốc núi cheo leo.

Nhớ Ngàn Phố, Dốc Nầm, nhớ Cửa khẩu Cầu Treo
Nhớ Sơn Phúc có cây Thị già hơn trăm năm tuổi
Cung kính tri ân danh nhân: Nguyễn Lỗi
Lê Hữu Trác danh y, Cao Thắng tướng… lẫy lừng.

Nhưng còn đó những mảng đồi héo hon
và thân phận mưu sinh giữa mưa tuôn, nắng đổ
Chất độc da cam rập rình con trẻ nhỏ
Vết thương chiến tranh nào đã hẳn nguôi ngoai.

Đi suốt cuộc đời vẫn nhớ đất Hương Sơn
Một nắng hai sương kiên cường theo Đảng, Bác,
Đất của khát vọng tương lai, thơ và trí thức
Vững bền núi sông, ấm áp tình người…