Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

BÌNH MINH CỦA MẸ


Bình minh của mẹ

Sáng sáng bên giường mẹ thức tôi:
“Con ơi, các bạn tới trường rồi !”
Bình minh tình mẹ đơn sơ vậy
Nắng sớm đời con mộc mạc thôi.
Phút mẹ đi xa không hẹn lại
Đêm buồn ập tới mãi khôn nguôi. 
Tôi đi cuối đất cùng trời ước:
Tới một bình minh có mẹ tôi…
1976

 

 

 

MẸ ĐI XA





Mẹ đi xa

Nhớ nẻo đường xưa mẹ tiễn đưa
Vùng hoang tĩnh mịch ánh trăng khuya,
Đường xa mắt trẻ mơ màng bước
Ngõ vắng chân già tất bật đi.
Xuống tổ chim con còn mảnh dẻ
Rời nương nhánh mạ hãy non thì.
Thiên thu một cõi. Người đi tiếp
Ở lại đơn sầu tuổi thiếu nhi.
1976

THOÁNG CHIỀU BÊN SÔNG


Thoáng chiều bên sông

Bảng lảng trời mây, lãng đãng chiều
Hàng cây in nước dáng liêu xiêu.
Bâng khuâng một chiếc đò neo bến
Thấp thoáng đôi bờ bóng tịch liêu.
Bạn xuống phương Nam tìm cánh nhạn
Người lên xứ Bắc lẩy câu Kiều.
Ai đưa sắc nắng chìm sau núi
Để khúc sông xanh lạnh thoảng chiều.
1976

VỀ HÈ THỜI KHÓ



1977

TẾT THỜI KHÓ


Tết thời khó

Tết đến xuân sang đã cận kề
Sân trường vắng lặng ít người đi
Bao thầy hối hả “săn” gà, lợn
Cả xóm tưng bừng “kiếm” rượu, bia.
Đón tết cổ truyền vui xứ lạ
Mừng xuân năm mới nhớ hương quê.
Làng bên pháo nổ râm ran quá
Quên lãng đông tàn buổi sáng kia.
1978

 

 

BỐ ĐI XA





Bố đi xa

Bố đã lên đường năm tám mươi
Buồn vui, thiếu đủ cũng qua rồi.
Duyên đời cuốc bấm nên thành quả
Cõi giới trầm luân trọn kiếp người.
Gốc trẩm gặp thời mầm nẩy nở
Nhành khô trời thuận lộc sinh sôi.
Người đi. Giã biệt vào thiên cổ,
Thế hệ tri ân tưởng niệm Người.
1980

NGƯỜI ĐI CÓ BIẾT


Ng­ười đi có biết

Bất chợt màn trời bảng lảng sương
Thơ lòng thổn thức, nhạc tâm vương.
Trên sông cánh sóng lao xao vỗ
Dưới núi chuông chùa lanh lảnh rung.
Gió ấm rì rào giai điệu biển
Trăng vàng lai láng sắc hương đồng.
Người đi có biết từ độ ấy
Cháy bỏng tâm tình kẻ đợi trông.
1980

KHÁT VỌNG





Khát vọng

Những cõi quay về lại khác nhau
Ai nhanh vượt trước, chậm đi sau.
Bình chân sớm tối chờ sông lặng
Khát vọng ngày đêm cưỡi sóng đào.
Kẻ nặng hầu bao chân mạnh bước
Người lưng lửng túi dạ cồn cào.
Đường xa muôn lối giành thiên hạ
Khát vọng nâng tầm tới đỉnh cao.
1981

 


BIỂN CHIỀU


Biển chiều 

Hoàng hôn xuống biển thả màn đêm
Sóng nước hòa ca những khúc trầm
Bãi đợi thuyền khơi chưa trở lại
Người đi khuất lối biệt phương tầm.
Trên cao thấp thoáng chùm sao lạc
Tít tắp mơ hồ một đốm trăng.
Biển vẫn thâm trầm khi gió lặng
Mang theo ẩn tích của vô vàn !
1982

 

 

HOÀNG HÔN TRÊN PHÁ VẮNG






HOÀNG HÔN TRÊN PHÁ VẮNG


Xuôi về một vùng quê em
 Cổ xưa như xương rồng biển
 Ráng chiều buông trên phá vắng
 Cánh cò say sóng chao nghiêng

 Gió ngoài cửa biển luồn sang
 Trôi theo mặt đầm sóng sánh
 Thuyền câu lẻ loi mỏng mảnh
 Đong đưa đan bện gió sương

 Hoàng hôn tựa một cánh buồm
 Phủ lên mặt đầm ngập nước
 Bóng quê cuối chiều gầy guộc
 Dáng em hiu hắt mơ màng
              

   Xa xa mấy sợi nắng vàng
   Vương trên ngọn đồi hoang mạc
   Cao cao một vầng trăng khuyết
   Phá chìm khuất trong mê man

   Chiều nay em lại một mình
   Bước theo lối mòn thuở ấy
   Sương rơi thân gầy run rẩy
   Hoàng hôn thản nhiên lại về 

   Em chưa viết được chữ “A”
   Cũng chưa ghép vần chữ “H”
   Chưa trọn một ngày tới lớp
   Chưa được một lần đi xa…

   Tình yêu sông nước bao la
   Thuyền đời trôi trên phá vắng
   Bao giờ quê lên phố huyện
   Cho vơi nỗi niềm diết da ?       
                                                1997

BIỂN VÀ CÁT



BIỂN VÀ CÁT

Nhìn ra xa màu biển thiên thanh
Gần bên bờ, biển chung màu cát
Từng hạt mịn, mát mềm chân chất
Sải cánh dài, cát ôm biển sâu.

Giữa hai phần ranh giới mênh mông
Lộng đục - khơi trong muôn màu sắc biển
Khi giận dữ sóng chia bờ từng mảng
Cát lỡ làng đi đâu, về đâu?

Cát dãi dầu làm đáy biển sâu
Nhận vị chát cuộc đời trầm lắng
Cát lặng lẽ thâu từng nhịp sóng
nên bản tình ca đến biển bạc đầu.

 Dẫu biển khi đổi sắc thay màu
vẫn bên cát hóa thân bờ rộng.
Cơn thủy triều ra khơi vào lộng
Chở cát mềm đi suốt nông sâu.

Xin được làm hạt cát nhỏ nhoi
Tan vào sóng rồi kết thành bãi rộng.
Xin không là trái tim xao động
Nếu tan rồi còn lành được nữa đâu.

Bờ dịu dàng ôm trọn biển sâu
Sóng nhè nhẹ vỗ bờ âu yếm.
Xin đừng là con thuyền vô bến
Suốt cuộc đời khát đỗ, lênh đênh…

Biển nồng nàn bản nhạc ngày đêm
Bờ thong dong trải lòng trước biển.
Xin không là dạ tràng vô định
Cườm cát tan rồi xe mãi nào yên...


                                          1980

MAXCƠVA TRONG TÔI




MATXCƠVA TRONG TÔI

Nhớ về Matxcơva
rừng cây vàng lưu ly
bạch ốc cao vời vợi
Tôi bé nhỏ như từng hạt bụi
bồng bềnh giữa Tháng Mười bao la.

Ôi Matxcơva
phố dài tôi qua
vẫn những người nhân hậu
tàu điện ngầm trăm ga
ngồi ghế đá nhâm nhi ly sữa chua
nhìn thiên nga bơi đùa như quen như lạ
lòng bâng khuâng trùng khơi
hướng về quê hương đất mẹ !


Matxcơva tráng lệ
xe buýt kín người
tay em tờ báo, tay chị tiểu thuyết
họ cứ đọc hoài
lịch sử thêm trang tô đẹp thêm đời.
đàn chim câu từng đôi
bay liệng không thôi hót lời bè bạn
bầu trời Matxcơva xanh trong lãng mạn.

Mãi trong tôi Tháng Mười kiêu hãnh
nước Nga Xô Viết quang vinh
Matxcơva chói sáng niềm tin!


Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

VẪN MÃI TÌNH


Vẫn mãi tình

Bâng khuâng vạt nắng trước hoàng hôn
Lộc nhú chồi non, giã biệt đông.
Vợi chút đơn côi trong gió lộng
Nguôi ngoai lẻ chiếc dưới mưa nguồn.
Xuân đi, lá biếc hoa tàn rụng
Hạ tới, trái vàng mật ngọt tuôn.
Lẽ sống thanh tao và hướng thiện
Thay mùa vẫn mãi mãi tình thơm.
1996

 

TRƯỜNG KHÔNG LỚP


 
Tr­ường không lớp

Lác đác người qua trước biển chào
Ngôi trường khép cổng tự hôm nao,
Trò không tới lớp thầy xa vắng
Gió lạnh tràn sân mái bạc màu.
Xóm ngược lênh đênh bao vực thẳm
Cầu treo chệnh choạng mấy sông sâu.
Cheo leo cuộc sống lưng triền núi
Biết đến khi nào được bể dâu ?
1995

 

ĐỒNG NỘI



 
Đồng nội

Nắng dệt tơ hồng suốt khúc sông
Giăng giăng gấm lụa cả màn sương,
Bâng khuâng điệu sáo vang ngoài bãi
Thánh thót lời chim hót phía rừng.
Cuốc bẫm cày sâu mong quả mọng
Gieo mầm tỉa nhánh đợi mùa sung.
Xa xa phảng phất hương đồng nội
Sắc buổi hồng hoang rải khắp vùng.
1997


 

 

KHUẤT LỐI XA






 
Khuất lối x­a

Độ ấy người xa khuất lối xưa
Thời gian thấm thoắt đã bao thu,
Sương buồn lơ đãng vương từng lá
Gió thoảng mơ hồ rải sợi mưa.
Lá ước xanh trên nhành thuở nọ
Nhành mơ vàng rụng lá bây giờ.
Người đi biệt xứ chưa quay lại
Lối cũ muôn chiều khắc khoải mơ.
1995

 

MIỀN NẮNG GIÓ







Miền nắng gió

Lao xao lá rụng lối qua thôn
Mấy lũy tre làng lại héo hon,
Sáng đến gió tung mù cát bụi
Chiều về nắng cháy rát lưng thon.
Đồng trên nứt nẻ không rau củ
Bến dưới khô dòng chẳng nước non.
Hạn hán đau lòng thân cỏ lá
Thương em, nhớ mẹ, nỗi thương con.
1991

 

BỨC TRANH ĐỜI




Bức tranh đời

Đá chẳng cần tôi tựa thép tôi
Mây trời thiếu gió chẳng nào trôi,
Gia thêm khát vọng khi bần hạn
Giữ lấy bầu trời thuở nhỏ nhoi.
Thắng thế khinh người trong cảnh khó
Thua thời ghẻ lạnh giữa dòng đời.
Xem ra thế sự luôn tiềm ẩn
Những bức hoàn nguyên, những tả tơi.
1997

NHÀ KHÁCH ĐÊM DÔNG






Nhà khách đêm dông

Nhà khách nằm trên mảnh đất hoang
Vào đêm bão tố đến kinh hoàng.
Mưa rơi lốp đốp trên tầng lợp
Gió thổi rào rào trước lối sang.
Cứ phải thâu đêm nằm đọc sách
Cầm lòng tới sáng nhấm trà khan...
Giường đơn ngả gối khi trời rạng
Khách trọ đêm dông loáng thoáng buồn.
1993

 

KHÔ HẠN CẢ ĐỒNG QUÊ









Khô hạn cả vùng quê


Nắng gió lan tràn mãi núi cao
Đi qua biển rộng tới sông sâu,
Trời xanh chẳng mấy làn mây gợn
Cát trắng đâu còn vũng nước trâu.
Chết đuối, qua cơn nhờ cọc vớt
Hiền ngoan, tránh nạn bởi cơ mầu.
Vùng quê hạn hán cam go lắm
Nắng đổ còn hơn những vạc dầu.
1989