Có bức thủy mạc nào đẹp như quê em
Với nắng mai sắc vàng trên núi biếc
ngọn gió hoang thoảng đưa dịu mát
con suối ngàn róc rách buổi xuân sang ?
Anh xa quê em hơn mấy mươi năm
Có còn nhớ hương bưởi thơm Phúc Trạch
Có còn thương đồi thông reo vi vút
Có vấn vương màu sim tím Hà Linh ?
Anh có xuôi dòng Ngàn Trươi, Ngàn Sâu
Ngút mắt xanh màu núi cao Rào Cỏ
Hồ Bình Sơn mênh mang sóng vỗ
Dòng nước mát lành chảy từ đập Pa Ra ?
Anh có viếng thăm đền thờ Ngô Đăng Minh
di tích Ruôộc Cồn… là danh nhân, địa danh lịch sử
thăm lại Hương Long, Hương Giang, Gia Phố
Phương Mỹ, Phúc Đồng, Hòa Hải, Hương Xuân ?
Anh nói rằng ao ước gặp lại em
Để ôn chuyện ngày quê mình kháng chiến
Những chuyến tàu rời ga hướng vào tiền tuyến
Những chiếc đò ngụy trang chở chủ lực qua sông.
Anh nhớ rằng có câu chuyện quê em
Những trận lũ bùn non trùm mái lợp
Đã xóa nhòa những cánh đồng, vườn tược
Và bao ngôi trường cát dập tàn hoang.
Có lẽ là đâu chỉ tại thiên nhiên
Mà chính bởi con người quên gìn giữ
Để môi sinh nghèo nàn tàn úa
Còn lại núi đồi cằn cỗi, xác xơ.
Anh gặp lại em sau năm tháng chia phôi
Em như cỏ cây giữa núi đồi hoang dã.
Cuộc sống mưu sinh gió mưa tơi tả
Nhưng cây vẫn nhú mầm nẩy lộc đơm hoa.
Hãy bảo tồn bức thủy mặc tự ngàn xưa
Đẹp cuộc sống thường ngày ta kỳ vọng,
Ôi xứ sở Hương Khê ngàn xanh, gió lộng
Mãi là dòng suối thơm hương ngát tình đời.