Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

TIẾNG CHUÔNG REO

TiÕng chu«ng reo
                                                                                            
Nghe tiếng chuông như lạ lạ quen quen
Tiếng chuông reo nghe quen quen lạ lạ
Sao bỗng thế ? buổi đầu năm lên lớp
Qua một hè xa vắng tiếng chuông reo.

Phía hành lang các bạn trẻ nhìn theo
(thì thầm với nhau: thầy phong độ qúa)
Tiết giảng đầu năm quen mà như lạ
Tay vụng về nét chữ vẻ nghiêng nghiêng.

Ngỡ hãy còn đến kết một hồi chuông
Khi trưa nắng đã chừng như đứng bóng
Lớp học mải mê không gian yên lặng

Quên tiếng chuông lắng lịm tự bao giờ… 

ĐỢI NGƯỜI KHUẤT NÚI

§îi ng­Ưêi khuÊt nói

Ngỡ là người xa bến đợi
Bước chân quên lối quay về.
Chỉ một mình ta ở lại
Dõi từng vách đá, sườn khe.

Ngó trông nhịp rung của lá
Người đi, đi ngả phương nào
Lần theo điệu ru của gió
Người về, về chốn nơi nao ?

Còn đây dấu chân thuở ấy
Ba lô, cây súng vượt rừng
Bóng người đi vào chiến dịch
Đêm dài, ngày ngắn sau lưng.

Biết là trời cao vợi quá
Mênh mang trưa núi, đêm rừng
Còn lại mình ta mong mỏi

Đợi hoài, quá hạ sang đông...

NGƯỜI CHIẾN SĨ ẤY

NgƯ­êi chiÕn sÜ Êy

Nhớ ngày bên bến phà Tam Soa
Những vạt nắng nhạt nhòa rải trên đồng lúa
Dưới ụ đất bên đồi phủ màu lá cây vàng úa
Những mâm pháo nghiêng nòng đợi lệnh
                                                      phản công.

Máy bay địch bổ nhào từ phía biển đông
Tốp bảy, tốp ba gầm gào, thét rú
Bom tọa độ chặn bến phà, phá nát cầu quốc lộ,
Bao nhà dân, vườn ruộng cũng tàn hoang.

Mâm pháo các anh đáp trả gầm vang
Xé đường mây phủ đầu quân địch
Cả một lũ máy bay tiêm kích
Đạn laze xối xả chớp lòe.

Một máy bay trúng pháo xác toe
Thằng phi công nhảy dù xuống núi
                 
Tổ dân quân tìm đường ập tới
Còng hai tay. Nó cúi mặt qui hàng.

Đang vui tin thắng “đất”- đối – “không”
Mấy chiến sĩ pháo binh ngã xuống
Ở tuổi xuân trẻ trung tươi sáng
Trên mảnh đất quê hương ruột thịt của mình.

Các Anh ra đi bình thản quang vinh
Máu tươi đỏ quyện sắc vàng của nắng
Trời Đức Thọ, Hương Sơn… dành phút giây
                                                            tĩnh lặng
Tưởng niệm những chàng chiến sĩ pháo binh.

Năm tháng xa dần dấu vết chiến tranh
Cầu nối nhịp dài thêm, đồng lại xanh lúa mới
Niềm kiêu hãnh vô biên cùng nỗi đau nhức nhối
Khi nhớ về hình bóng những chiến binh !
Ngỡ còn mảnh khăn tang quấn chặt

                                                    trái tim mình… 

NHỚ VỀ TUỔI ẤY




NGƯỜI CHÈO ĐÒ NGANG

Ngư­êi chÌo ®ß ngang   

Mê mải dòng xoay giữa cuộc đời
Rời làng theo bến chốn xa xôi.
Cầm lòng kính nhớ: cha cày cuốc
Nén dạ xót thương: mẹ ngược xuôi.
Ươm mộng tâm đào: hoa trái ngọt
Gieo mơ tình liễu: lộc nhành tươi.
Đò ngang qua lại bao nhiêu chuyến
Lái có duyên về bến cuối vui…? 

TÌNH CA CỔ ĐẠM

T×nh ca Cæ §¹m

Xin đừng bỏ phách bên đời
Để đàn đau đáu chốn nơi theo hầu.
Dễ quên ai đánh trống chầu
Tình ca Cổ Đạm giờ đâu hỡi người ?

Ca trù Cổ Đạm quê tôi
Đã trong truyền thuyết một thời vàng son:
Chàng trai Đinh Lễ bần hàn
Được tiên ban gỗ đẽo đàn mà chơi.
Bạch Hoa (*) nghe, bỗng nói lời
Nên Ca nương với người trai Kép đàn…

Mẹ tôi không chút cao sang
Chị tôi chẳng phải là nàng hoa khôi
Lớn lên được thỉnh chiếu ngồi
Ca nương đằm thắm, đẹp đời, khéo duyên.

Cha tôi đâu phải thư sinh
Bác tôi đâu ở Thần kinh thuở nào
Nghe người thôn xã xôn xao
Tay đàn lựa phím tiêu dao với đời.

Giá ta sinh nở cùng thời
Làm Quan viên viết những lời tình ca.
Làm Ca nương hát thiết tha
Làm Kép đàn đáy mượt mà du dương…

Hỡi Kép đàn, hỡi Ca nương
Hỡi Quan viên ... nhớ tìm đường thăm quê.


(*) Công chúa Bạch Hoa bị câm, nhưng nhờ nghe tiếng đàn của chàng Đinh Lễ mà đã nói được, hát hay, rồi họ nên vợ chồng. Tục truyền đó là Tổ sư của ca trù Cổ Đạm, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. 

Tập Thơ "ĐƯỜNG VỀ MUÔN NẺO"










  



§ư­êng vÒ mu«n nÎo
Th¬

 
PHAN ĐÌNH NGÂN –BD Kỳ Hải

NHÀ XUẤT BẢN THUẬN HÓA
33 Chu Văn An – Huế
ĐT: 054.3823847 – 3821228
Fax: 054.3848345

Chịu trách nhiệm xuất bản
NGUYỄN DUY TỜ
Biên tập
ÁI LINH
Bìa
&
Trình bày sách
PHAN ĐÌNH NGÂN
Sửa bản in
 Tác giả

In 300 cuốn, khổ 12 x 19.
Số đăng ký kế hoạch xuất bản: 470-2014/CXB/08-27/ThuH. Quyết định xuất bản số 35/QĐ-XBTH, cấp ngày 01 tháng  4 năm 2014. In xong và nộp lưu chiểu tháng  4  năm 2014.




HỒN HOA

Hån hoa
Hoa vàng nhụy thắm ấy hoàng mai
Hoa trắng lá xanh giống cụm nhài.
Hoa tuyết xót xa miền quạnh quẽ
Hoa tình xao xác sắc tàn phai.
Hoa lan rừng ngát thơm trời đất
Hoa nguyệt quế vinh người xứng tài.
Hoa cỏ đê mê hồn nắng gió
Hoa niên ấp ủ mộng tương lai. 

HOÀNG HÔN MỘNG

Hoµng h«n méng
Lờ lững mây trôi phía cuối trời
Hắt hiu vạt nắng bóng chiều rơi.
Da mồi tóc bạc cùng thiên hạ
Danh hão tài hao với sự đời.
Kẻ vọng thuyền tình thời bến cũ
Người mong lối sống thuở xa xôi.
Hoàng hôn khép vội ngày tha thẩn

Bỗng gặp vầng trăng ánh diệu ngời.

TỈNH TỈNH SAY SAY

TØnh - say
Hết say - lại tỉnh, tỉnh – rồi say
Dòng rượu, thuyền thơ dạo tháng ngày.
Khoái chí liêu xiêu bay với gió
Sầu lòng ngất ngưởng liệng cùng mây.
Bạc tiền gặt hái đâu là khó
Tình nghĩa gieo ươm mấy mới đầy?
Cuộc sống nhân gian còn vật vã

Hết say -  lại tỉnh, tỉnh – rồi say.

Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

ĐỀN HUYỀN TRÂN

VÞnh §Òn HuyÒn Tr©n
Tọa lạc bên chân núi Ngũ Phong
Ngôi Đền Công Chúa - Huyền Trân:
Tượng đồng ba thước uy nghiêm dáng
Danh tiếng ngàn thu rạng rỡ ngân.
Tổ quốc ghi công Người lập xứ
Giang sơn lưu sử Nữ anh hùng.
Bên sông - núi quyện hòa trầm mặc
Trăm họ tri ân thẳm đáy lòng.

ĐIỆN HÒN CHÉN


VÞnh §iÖn Hßn ChÐn
Lưng chừng Núi Ngọc Trản thâm nghiêm
Ngả bóng dòng Hương thế hiển thông:
Nghi thức cung đình luôn bảo giữ
Dân gian tín ngưỡng vẫn tuân tòng.
Tâm linh – mê tín - thần người Việt
Lễ hội – cầu đồng - thái cõi Chăm.
Mãi vẫn còn đây miền tưởng vọng
Nữ Thần Mẹ Xứ Sở (*) anh linh.

(*) Điện Hòn Chén nguyên là ngôi đền thờ nữ thần Po Nagar (Nữ Thần Mẹ xứ sở) của người Chăm

PHU VĂN LÂU

VÞnh Phu V¨n L©u
Văn Lâu trên trục chính Hoàng Thành
Trước mặt Kỳ Đài, trước Ngọ Môn:
Lưu, cáo chiếu thư… về xã tắc
Vui, chơi yến tiệc… của triều thần.
Bến Văn Lâu nhớ hồi ly biệt
Thuyền Bến Ngự in bóng nghĩa quân (*).
Vui nước dòng Hương xuôi biển cả
Văn Lâu tráng lệ đất Thần Kinh.


 (*) Năm 1916, Trần Cao Vân, Thái Phiên ngồi giả câu cá ở bến Phu Văn Lâu để bí mật gặp vua Duy Tân bàn việc khởi nghĩa. Chẳng may việc bất thành, vua Duy Tân bị quân Pháp bắt và bị đày ở đảo Réunion.