Con sai råi mÑ ¬i
Người mẹ chỉ sinh thành một đứa
con trai
Là hy vọng cả đời như bao người
mẹ ấy !
Bầu sữa mẹ kiệt khô không một
giây run rẩy
Cho con lớn khôn vững mạnh bước
vào đời.
Mẹ nằm đâu giữa đất trời chơi vơi
Khi nắng chiều buông, khi sương đêm
xuống
Mẹ ở phương nao khi bình minh ửng
rạng
Mẹ ở chốn nào khi đêm tàn canh
khuya ?
Chưa kịp sửa lỗi lầm, mẹ đã sớm
ra đi
Thiếu ở con những tư duy nguồn
cội
Ít ở con lời động viên an ủi
Nhiều
ở con những cuộc hẹn lãng quên.
Năm
tháng qua mẹ chăm chút nuôi con
Con
coi đó như bao điều đơn giản !
Gió
hiện đại thổi bay lời hỏi han trìu mến
Chốn
thương trường quên canh nóng, cơm thơm…?
Con
đua chen theo mơ mộng nước non
Đâu
hiểu mẹ quắt quay từng nhỏ nhoi ước muốn
Con
ngạo ngược sải dài theo sóng cuộn
Đâu
quan tâm bến vắng mẹ cần chi ?
Từ
giã cõi đời, mẹ tất tưởi ra đi
Để
cháu con đớn đau ngày đưa tiễn,
Nấm
mộ đen vùi sâu tình yêu mến
Còn
lại trong con một thế giới bi sầu …
Thảng
thốt nghĩ về sẽ một ngày con theo
Tìm
hồn mẹ giữa lâm tuyền phiêu dạt.
Ai tha thứ cho con cả một thời
non nớt
Con sai
rồi, sai lắm! Mẹ yêu ơi !?