CÙNG ĐỌC HƯƠNG SƠ THI TẬP
Thơ là một loại hình nghệ thuật đặc biệt,
với chất liệu là từ ngữ - loại từ ngữ tự nó làm nên hình ảnh, âm thanh có sức hấp
dẫn huyền diệu tới mọi người, không chỉ với người đọc thơ mà ngay cả với tác
giả thơ. Nếu như ngôn ngữ nói chung chỉ là một phương tiện truyền đạt trong đời
sống nhân loại, thì chỉ có thi ca mới là một ngôn ngữ riêng, tự lấy mình làm
mục đích. Ngôn ngữ thơ được tác giả chắt lọc, sáng tạo, sắp xếp nên những câu
thơ trong mỗi một bài thơ để nói về những cảm xúc, tình cảm, tư duy, tư tưởng,
cụ thể và trìu tượng. Song, điều cốt yếu trong thơ không phải chỉ là viết cái
gì, mà là viết ra sao.
HƯƠNG SƠ THI TẬP có trên 80 bài thơ được
các tác giả viết về nhiều chủ đề, tựu trung gồm: về quê hương, về mùa Xuân, về Bác
Hồ, về Đảng, về khát vọng của cuộc sống…
HƯƠNG SƠ THI TẬP bước đầu đã tập hợp được
những người làm thơ không chuyên từ những lĩnh vực hoạt động khác nhau, nay đã
về hưu hoặc đang đương nhiệm. Phần lớn trong số đó đã vào tuổi “xưa nay hiếm”. Nhưng,
với những năng lượng mưa nắng của cuộc sống tích hợp được, những đam mê của đời
thường không cạn vơi, những thao thiết giữa làng quê phố thị chẳng nguôi ngoai,
những tố chất của tâm hồn thơ được bồi đắp và thăng hoa… các tác giả đã gieo
vần thả tứ chỉn chu để ít nhiều có tính chuyên môn trong từng trang thơ này. Dĩ
nhiên, ta nào đòi hỏi có được cấu tứ, thi pháp đặc sắc và mới lạ.
Là bạn đọc, ta hãy cùng chia sẻ nội dung và
phong cách của những bài thơ được đăng tải trong HƯƠNG SƠ THI TẬP.
THƠ VỀ QUÊ HƯƠNG
Quê hương là nơi ta được sinh ra, lớn lên,
có gia đình, sống với những kỷ niệm từ thời thơ ấu... Mỗi một con người
đều mang bản sắc, truyền thống, phong tục tập quán tốt đẹp của quê hương. Chính
vì thế, tình cảm dành cho quê hương ở mỗi con người là tình cảm có tính chất tự
nhiên và sâu nặng.
Về Hương Sơ để ngược dòng nguồn cội xa xưa
- thuở đường chưa mang tên phố, ngõ chưa có số… mà nhớ lại và định vị hướng
phía trước, phía sau gắn với làng Dương Xuân, Đức Bưu, Lệ Khê, Tri Lễ, Bao Mỹ,
Thạc Lại….
Về Hương Sơ để không quên những cánh đồng
mang tên Ruộng Lường, Ruộng Đạo, Ruộng Đìa, Ruộng Bàu Miêu, Ruộng Ô Vạn, Ruộng
Thượng Đội, Ruộng Tam bảo thượng, Ruộng Tam bảo hạ, Ruộng Cồn vải, Ruộng Giếng,
Ruộng Vũng, Ruộng Hầm cây bún…
Về Hương Sơ để thăm viếng Chùa Xuân Quang Tự,
Quảng Đức, Thạc lại, Niệm Phật đường… cùng với những đặc sản vùng quê nổi danh
xứ Huế.
Về Hương Sơ để đi trên phố, với tên đường,
tên nhà mới được đặt mươi năm lại đây...
Tác giả Lê Bắc Thôn viết nên những dòng thơ
chan chứa thiết tha mời gọi:
Mời em
về thăm quê anh
Hương Sơ
với thảm lúa xanh mượt mà…
Bánh
bèo, bánh nậm gia truyền
Thêm
nghề chằm nón, trao duyên con người...
Dọc theo
đường Nguyễn Văn Linh
Em vào
thăm nhé mái đình Hương Xuân...
Qua bờ
đê gió chơi vơi
Em về
thăm nhé đất người Lệ Khê...
Làng Tri
lễ đó em ơi
Cổng tuy
nhỏ gọn nhưng người mến thương...
Em ơi
nhớ nhé đừng quên
Hương Sơ
vững bước tiến lên bằng người.
(trích
từ bài thơ “Mời em về với Hương Sơ”)
Quê
hương, trong “Sắc lá tranh quê”, thật mộc mạc và gần gũi biết bao, ngay cả khi
người xa quê cũng không dễ gì quên được:
Bốn mùa
cây lá quanh ta
Thu vàng sắc
lá cũng là tranh quê. (Tác
giả Lê Bắc Thôn)
Và, quê hương trong
hương vị đồng quê hiền hòa thân thiết, để rồi ta mến yêu quê mình tới độ thật
nồng nàn:
Tôi thả hồn
mình vào không gian hương lúa
Yêu sao mảnh
đất Hương Sơ. (bài "Hương Sơ vào mùa " - Tác giả Lê
Bắc Thôn)
Quê hương giờ đây đã biết
bao thay đổi, ta không khỏi lưu luyến những ngày xa xưa, không thể quên những
kỉ niệm tuổi thơ, song mỗi một người con của quê hương thì vẫn còn đó
những cái "nhưng " để khẳng định hiện tại:
Nhưng niềm tin
vào con đường tươi sáng
Tôi vững lòng
hòa nhịp với vùng quê. (bài "Quê hương" -Tác giả Lê Bắc
Thôn)
Làng hay phố ở
trong tôi
Quê hương là
cả cuộc đời không quên (bài "Quê tôi" - Tác giả Lê Bắc
Thôn)
Nhưng vẫn còn
đây tên Lệ Khê
Làng xưa chốn
cũ lối đi về... (Bài "Nhớ làng Lệ Khế" - Tác giả Lê Bắc Thôn)
Nhưng người Mỹ
Lại hồn quê ở đó
Phố hay làng
vẫn da diết tình yêu. (Bài "Tình quê Mỹ Lại"- Tác giả Lê
Bắc Thôn)
Và khi quê hương như
hóa thành thơ đọng mãi trong lòng ta, không giới hạn về thời gian, ngỡ như rất
cổ kính mà lại tươi mới và ấm áp vô cùng, tác giả Bùi Văn Lư đã viết:
Đức Bưu cổ
kính bao đời
Câu thơ ai
viết để nơi lòng mình...
Nhen lên ngọn
lửa ấm lòng
Cây kia có gốc
nước sông có nguồn. (trích bài "Đức Bưu quê tôi ")
Cũng là nơi để mỗi
chúng ta được ra đời, lớn lên và trưởng thành, nên vợ nên chồng, thành bà thành
ông, có con có cháu, thì quê hương như là nhân chứng cho mọi sự kiện, kể cả sự
riêng tư của mỗi người. Điều đó được tác giả Bùi Văn Lư ghi lại:
Từ khi mình
mới biết yêu
Tuổi em mười
sáu mỹ miều dễ thương...
Đàn con nay đã
lớn lên
Cuộc sống no
đủ êm đềm thiết tha... (trích bài "Hai nửa nhà tôi")
Khi trong lòng ta dâng
trào cảm xúc về quê hương, hiển hiện trong từng bờ tre, ruộng lúa, mái đình,
trường học, dòng sông, chiếc cầu, đàn trẻ quàng khăn đỏ... tựa như tiếng đàn trong
bản hòa âm với những thanh trầm, thanh bổng, lúc rộn rã, khi khoan thai, cho ta
sự an lành, gợi cho ta niềm hy vọng, thì chính quê hương là người bắt nhịp, tác
giả - nhà thơ Thi Hữu đã viết:
Tình người xóm
phố thân yêu
Bờ tre ruộng
lúa mây chiều mộng mơ...
Đường quê nên
nhạc nên vần
Ai người bắt
nhịp cho đàn so dây. (trích bài "Tiếng đàn quê hương")
Ở giữa quê hương,
ngược theo dòng thời gian và thế sự dễ làm cho ta lại diết da nhớ về những đồng
chí, đồng đội, kẻ còn, người đã ra đi... vì quê hương hứa hẹn những ngày mai tươi
sáng:
Vy Lân Châu
Cháu Bồng Đàm Đáp
Bảy Người nay
chỉ còn Ba
Một ở quê nhà,
Hai ở phương xa
Ra đi bảo vệ
nước nhà
Gian lao, nguy
hiểm ắt là trải qua... (Bài "Những dòng kỷ niệm" - tác giả
nhà giáo Lê Văn Lân)
Trăng lên soi
ngọn tre già
Dấu xưa điểm
hẹn giang hà còn nguyên...
Lúa tơ hứa hẹn
mùa vàng
Cái cò xóm cũ
chiều sang cánh đồng. (bài “Dấu chân đồng đội”- tác giả Nhà thơ Thi
Hữu)
Tác giả Bùi Quang Cầu
tìm thấy “hương quê” trong những hình tượng, sắc thái kỷ niệm, rồi mượn thơ thả
hồn vào không gian lãng mạn và gần gũi, nỗi niềm và tha thiết đắm say:
Về quê một
thoáng nhớ ai
Làng tôi ruộng
lúa trải dài nương ngô...
Ngắm nhìn
phong cảnh quê nhà
Tình xuân nay
vẫn mặn mà như xưa...
Lặng thầm chép
mấy vần thơ
Gởi em nhưng
biết bây giờ em đâu! (trích bài “Hương quê”)
Với cảm thức giữa làng
quê luôn thấm đậm và sâu lắng trong tâm tưởng về những chuẩn đạo, chuẩn đời, là
nơi chốn mà mỗi chúng ta có thể đi tìm nhau và gặp nhau, tác giả Lê Kim Hùng đã
thả tứ:
Tôi về thôn Lệ
ngao du
Nghe chuông
chùa đổ nghe thu gợi sầu...
Thanh bình một
cảnh làng quê
Mái chùa thôn
Lệ lối về tìm nhau. (trích bài “Thôn Lệ chiều thu”)
Khi khẳng định trong
ta luôn có một điều: “Phường Hương Sơ, thành phố Huế thương yêu”, tác
giả Hoàng Ngọc sẻ chia qua thơ:
Thương quê
ngồi viết vần thơ
Yêu con đường
mới ấm no dân lành.
Tác giả Phạm Thị Thanh
Nhàn đã nói lên gía trị của cái tình: “Tình quê”, “Tình xóm phố” mãi mãi
gắn bó với chúng ta, che chở chúng ta, cần gìn giữ và làm xanh tươi nó:
Tô
sâu nét đẹp quê mình
Mải vương vấn
mãi mối tình quê hương...
Từ mọi miền về
đây xây tổ ấm
Đất Huế thơ
quê của chúng mình...
Càng yêu quê
hương, tổ ấm chúng mình
Để phấn đấu
vượt đời thường vất vả...
Khi ta tự hỏi, sao mà
nhớ nụ cười, màu áo, giọt nắng, sợi mưa quê đến vậy? Sao quả cau, nải chuối quê
lại ngọt ngào là thế? Có thể, ta sẽ đồng cảm với sự cắt nghĩa của tác giả Võ
Văn Ty qua những câu thơ:
Hương Sơ lúa
thắm tình người
Người dân rạng
rỡ nụ cười trên môi
Về đây tình
thấm ai ơi!
Gừng cay, muối
mặn tình người thủy chung. (trích bài “Hương Sơ lúa thắm tình người”)
Bất chợt có người hỏi
ta: nhớ thương quê có hiện hữu không? Thì ta thường bắt đầu nói về nỗi nhớ
trước hết dành cho ông, bà, cha, mẹ, vợ, con, cháu chắt và bầu bạn... Nỗi
thương nhớ ấy không bao giờ vơi cạn. Rất nhiều tác giả thơ trong HƯƠNG SƠ THI
TẬP đã viết:
Quang gánh
trên vai làm còng lưng mẹ
Gánh cả cuộc
đời vượt mọi khó khăn...
Cả đời thương
cái lưng còng chịu khó
Con tự hào về
mẹ lắm! Mẹ ơi! (trích bài “Mẹ” – tác giả Lê Kim Nam)
Lời ru của mẹ
lời mong
Trái tim con
mãi thắm hồng mẹ ơi! (trích bài “Lời ru của mẹ” – tác giả Lê Băc
Thôn)
Anh về quê mới
chúng mình
Thăm người em
gái thắm tình năm nao... (bài “Với Hương Sơ”- tác giả Kim Đông)
Bánh bèo rao
bán khắp đường
Đôi vai lặn
lội phố phường nắng mưa
Ra đi từ buổi
ban trưa
Tối trời một
lúc cũng chưa thấy về... (trích bài “Hai nửa nhà tôi” – tác giả Bùi
Văn Lư)
Năm Mùi sắp
đến cận kề
Nhà nhà sắm
Tết đi về đón Xuân
Em ơi vắng
bóng bốn tuần
Không sao em
nhé vẫn Xuân tràn trề... (trích bài “Đón Xuân” – tác giả Hồ Văn Lễ)
Vui thay cập
bến Bát tuần
Tiết Xuân đầm
ấm vui cùng cháu con
Rượu đời hiến
bạn thơm nồng
Vần thơ chúc
thọ chắp dòng cảm thông... (trích bài “Cảm tác quê hương” – tác giả nhà
giáo Lê Văn Lân)
Nay trở lại
vườn xưa
Không còn bóng
dáng mẹ
Chỉ hương xoài
theo gió
Nhắn ta giữ
hồn quê. (trích bài “Hương quê” – tác giả Dương Tư)
Búp lên từ cội
tre già
Gốc bền rễ tốt
thuận đà măng lên...
Em quen
một lối đi về
Bạn chờ, mẹ
đón ngọn tre vẫy chào. (trích bài “Đường về” – tác giả Nhà thơ Thi
Hữu)
Mỗi khi trong dòng
chảy của tình cảm quê hương đã thành sông nên biển, thì ta vẫn như còn nguyên tâm
thế để trải nghiệm cuộc đời:
Khi vui gom
nắng trên dòng
Lúc buồn xuống
đáy nhặt trăng lên bờ
Đời cho tôi
những đam mê
Nổi trôi theo
sóng, lại về bến xưa... (trích bài “Bên dòng sông Ngự” – tác giả Kỳ
Hải)
Và, dẫu như những bức
dậu tre kết, bờ dậu cây cành lá hoa năm xưa giữa làng sâu xóm vắng đã được thay
bằng những bức tường cốt thép, gạch nung trong phố thị phồn hoa ngày nay, thì“muôn
thì” còn đây trong sâu thẳm tâm hồn của người quê vẫn rất đỗi láng giềng:
Bể dâu đưa đẩy
bước đi
Dậu quê, lòng
mẹ... muôn thì thân thương! (trích bài “Dậu quê lòng mẹ” – tác giả Kỳ
Hải).
THƠ VỀ MÙA XUÂN
Mùa Xuân là bản
tình ca hòa điệu giữa thiên, nhân và địa. Giai điệu và thanh âm của mùa
Xuân đất Việt có trong thi ca. Mùa Xuân luôn là nguồn cảm hứng đặc biệt để
người làm thơ có những tác phẩm ở lại với đời.
Trong HƯƠNG SƠ THI TẬP
không chỉ có mùa Xuân với sắc màu, âm thanh, hình tượng phong phú và cảm thức
mênh mang... Nhưng, mùa Xuân vẫn là chủ đề được các tác giả viết nhiều hơn tất
cả.
Mùa Xuân trong thơ là
tuổi trẻ. Ngay cả khi ta đang ở vào tuổi Hạc thì vẫn có cảm nhận tuổi Xuân đang
theo bước mùa Xuân về, thật rỡ ràng, thật mới mẻ, vỡ òa những niềm vui. Tác giả
- nhà giáo Lê Văn Lân đã thả vận:
Bính Thân đang
tới bạn đời ơi!
Ngắm cảnh trời
Xuân ánh rạng ngời...
Đón Tết cổ
truyền vui tựa hội
Xuân về lan
tỏa vị hương đời. (trích bài “Xuân Bính Thân”)
Tác giả Thanh Nhàn
cũng đã chia sẻ lòng mình với Xuân qua dòng lục bát:
Bề ngoài sắc
đã hết Xuân
Trong lòng máu
móng tim hồng còn sôi
Xuân qua tuổi
đã nhiều rồi
Trong ta vẫn thấy yêu đời say thơ. (trích bài “Tuổi 70”)
Mùa Xuân trong thơ là sự
ấm áp cuộc đời. Sự ấm áp ấy từ mùa Xuân thiên nhiên mang tới cho ta, nhưng thú
vị hơn, là do mỗi chúng ta không quên vun đắp cho mùa Xuân cuộc đời mãi còn
thêm ấm áp. Tác giả Hồ Văn Lễ đã chiêm nghiệm rằng:
Nằm trong chăn
ấm gối êm
Mà nghe Xuân
đến bên thềm sương rơi
Trăm hoa đua
sắc rạng ngời
Nâng cành dâng
tặng cho đời thêm Xuân. (trích bài “Đón Xuân”)
Mùa Xuân trong thơ
cũng là cái mốc, cái thời để tạo đà bước tiếp cho Tổ quốc, quê hương ngày càng
phồn thịnh hơn, đất cũng rạo rực trở mình, cảnh cũng đổi sắc tươi tắn, bầu trời
trở nên ấm áp yên lành. Nhà thơ Đinh Đại Minh từng trải:
Trời hồng đất
dậy cảnh sang Xuân
Khác hẳn hôm
qua đến mấy lần...
Đổi mới mỗi
ngày vui náo nức
Trời hồng đất
dậy cảnh sang Xuân. (trích bài “Náo nức mùa Xuân”)
Mùa Xuân trong thơ có
rất nhiều loài hoa. Hoa không chỉ là biểu tượng của mùa Xuân thiên nhiên, mà
đáng kể hơn là thứ hoa tình yêu và niềm tin con người Việt Nam cũng nở rộ, ấy
là “hoa dâng Đảng”. Tác giả Lê Bắc Thôn đã ghi lại:
Bính Thân đến
rồi em đẹp quá Xuân ơi!
Ánh nắng đầu
mùa thơm hơn làn môi ấm
Em gọi nhé
ngàn chồi xanh, hoa thắm
Kết vòng dâng
tặng Đảng anh hùng. (trích bài “Hoa dâng Đảng”)
Ngày Xuân là thời gian
chứa đựng những không gian, nhân thế, thế gian, thế sự. Khi ấy, nhà thơ Đinh
Đại Minh như cảm nhận được những “khát vọng ngày Xuân” bừng lên ở quanh
ta, trong mỗi cánh đồng lúa chín, dưới từng bóng đại thụ, trong tiếng cầm ca giữa
thinh không, hay hương vị trong mỗi chén trà, màu tươi của từng tia nắng. Tất
cả đều cùng miền khát vọng “chung tay tô điểm rạng sơn hà”:
Cổ thụ sum suê
bóng tỏa xa
Đất lành chim
đậu cảnh hiền hòa...
Ngồi vui kháo
chuyện tình nhân thế
Gợi nhớ trong
lòng những thiết tha. (trích bài “Khát vọng ngày Xuân – II”)
Được mùa lúa
chín đẹp chi là!
Thắng lợi thêm
vui Đại hội ta...
Hăng hái đi
lên miền ước nguyện
Chung tay tô
điểm rạng sơn hà. (trích bài “Khát vọng ngày Xuân – III”)
Chung tay tô
điểm rạng sơn hà
Bắt nhịp dạo
đàn tiếng hát xa...
Giàu mạnh như
ai cùng sánh bước
Quê ta hạnh
phúc đến từng nhà. (trích bài “Khát vọng ngày Xuân – IV”)
Ngày mai khát
vọng giàu trăm họ
Quê cũ đổi đời
bước tiến xa. (trích bài “Khát vọng ngày Xuân – I”)
Mùa Xuân có Tết Nguyên
Tiêu. Việt Nam đã chọn Nguyên Tiêu làm Ngày Thơ cho thi nhân. Đây là dịp để tri
âm, tri kỷ vào hội thi đàn thường niên thật y nghĩa trên khắp miền đất nước.
Tác giả nhà giáo Lê Văn Lân cảm nhận trăng rằm Tháng Giêng sáng hơn tất cả, rọi
vào từng góc phố, đường quê, sáng láng tâm tình, dệt nên bao câu thơ, đi vào
trong cõi mộng, đã viết:
Trăng rằm vằng
vặc Tết Nguyên Tiêu
Trang điểm Cố
Đô vẻ yêu kiều...
Phố Huế Ngày
Thơ như cõi mộng
Trăng rằm vằng
vặc Tết Nguyên Tiêu. (Trích bài “Xuân về trên quê hương”)
Ví von đêm Nguyên Tiêu
đâu chỉ là của tạo hóa mà chính là của tình ái, là của ước hẹn tuổi Xuân, dẫu
đã từng nhưng vẫn chưa thể nắm bắt được hết, muôn thuở phiêu bồng, lãng du, rất
tròn trặn mà vẫn còn dào dạt khát khao, vẫn là vầng trăng đầu mỗi năm không có
cuối..., tác giả Kỳ Hải đã thi vị hóa Nguyên Tiêu trong thơ:
Nước non ước
hẹn đã từng
Một mai tới chốn
phiêu bồng lãng du
Nguyên Tiêu
ơi! Tự bao giờ
Để ai đắm đuối
giấc mơ bên đời? (trích bài “Nguyên Tiêu”)
Và khi trong ta vẫn giữ
được cái tâm bình yên, cốt cách khỏe khuắn, trí tuệ sảng khoái, lại có những trải
nghiệm phong phú, có cuộc sống hài hòa giữa cộng đồng làng quê phố thị, thì
chắc chắn mùa Xuân luôn về với ta, ấp iu ta, cùng ta bước tiếp trên đường tương
lai rộng mở và tươi sáng:
Xuân đến mai
nay thật dịu dàng
Mây bay nhè
nhẹ nắng mênh mang...
Dòng đời thanh
thỏa theo mùa chảy
Cảm bước tương
lai nhịp rỡ ràng. (trích bài “Xuân về” – tác giả Kỳ Hải)
THƠ MỪNG ĐẢNG VÀ KÍNH
NHỚ BÁC HỒ
Khi mùa Xuân về trên
Quê hương thì mỗi chúng ta lại luôn hướng về Đảng, Bác Hồ với tình cảm tin yêu
sâu sắc như một lẽ tự nhiên. Trong mùa Xuân và ở mọi chốn giữa Quê hương luôn
có Bác Hồ kính yêu và Đảng CSVN quang vinh.
Tác giả - Thi lão Đinh
Đại Minh –TB Biên tập CLB Thơ Hương Sơ, ghi lại cảm xúc “nhớ Bác” mỗi khi nhìn
lên ảnh Bác Hồ, mỗi lần nhớ lại ngày Bác bước chân xuống tàu rời Tổ quốc để tìm
đường cứu nước, thật lắng đọng, đượm đà:
Ngày tháng
nhìn lên ảnh Bác Hồ
Nhớ người nhớ
cảnh nhớ vần thơ... (trích bài “Nhớ Bác”)
Và
Trăm năm ngày
ấy đến giờ
Ơn Người từ
thuở ban sơ xuống tàu!...
Mồng Năm tháng
Sáu bên sông
Hoa sen lại nở
Nhà Rồng bến xưa. (trích bài “Mồng Năm tháng Sáu”)
Mỗi khi tuổi đời càng
cao để ta nên người cao tuổi, biết thời gian không trở lại, thì nhận ra chỉ có
niềm tin và ân tình đi suốt cuộc đời. Vào lúc tuổi cao, lớp người đã trải qua
thăng trầm của đất nước, càng tri ân Đảng. Tác giả Bùi Văn Lư -Biên tập viên CLB thơ Hương Sơ, có những dòng
lục bát thể hiện:
Năm nay ngày
Một tháng Mười
Hương Sơ mở
hội thơ người tuổi cao...
Lòng tin son
sắt vững bền
Phất cao cờ
Đảng thiên niên rạng ngời. (trích bài ”Tuổi cao ơn Đảng”)
Sự đổi mới và phát triển
trong đời thực cũng như trong ước mơ của mỗi con người, mỗi vùng miền đều bắt
nguồn từ ý Đảng lòng dân. Tác giả Hồ Văn Lễ cảm nhận điều ấy qua trang
thơ khi về phường mới:
Đường về
phường mới Hương Sơ
Bâng khuâng
trong dạ ngẩn ngơ đất trời...
Hương Sơ phường
mới vững bền
Lòng dân ý
Đảng dựng nên cơ đồ... (trích bài ”Quê mới”)
Và ngày tháng đi qua
từng phường xã, niềm ”hân hoan” luôn được ghi nhận trong lòng tin ở mỗi người,
nhiêu tác giả đã viết:
Một lòng tin
trọn Đảng ta
Tám Năm (*)
dẫn lối, tiếp đà bay lên
Kết đoàn việc
khó cũng nên
Trăm năm Người
dạy, vững bền hôm nay... (trích bài ”Hân hoan mùa Hạ về”- tác giả Lê
Kim Nam)
Mừng Xuân,
mừng Đảng, mừng đất nước
Cờ đỏ tung bay
rực ánh hồng. (trích bài ”Mừng Đảng mừng Xuân” –Tác giả Nhà giáo Lê
văn Lân, Phó Chủ nhiệm CLB thơ Hương Sơ)
Dù cho bão táp
mưa sa
Lòng dân ơn
Đảng thiết tha mặn nồng. (trích bài ”Khúc dân ca” – Tác giả Nhà giáo
Lê Văn Lân)
Ghi nhớ công ơn Đảng,
Bác Hồ kính yêu để không ngừng thi đua. Đó cũng là tâm nguyện của mỗi người làm
thơ:
Để bây giờ
rạng rỡ khắp miền quê
Áo mới Đảng
trao đây là màu áo ấm
Cả nước thi
đua thực hiện lời Người dặn
Xây nước non
mình hơn hẳn những ngày qua. (trích bài ”Nhớ về Bác”- tác giả Lê Bắc Thôn,
Chủ nhiệm CLB thơ Hương Sơ)
Vâng, chưa đọc thì
chưa cảm thức, chưa đặt cái tôi vào trong chúng ta thì sao có thể hiểu người. Thơ là vậy.
Chỉ khi ta yêu mến, ta sẻ chia, thì ta mới có cơ hội được nhận lại sự giao thoa
ngọt ngào và thân ái trường miên mà thôi. Dẫu không phải không có những câu từ
trong thi phẩm còn hơi non, những tứ thơ chưa thật sáng nhưng HƯƠNG THƠ THI TẬP
vẫn để lại sự chân thành và gần gũi.
Tuy chưa đủ thời gian
để suy ngẫm và thưởng thức nhưng đã như thấy HƯƠNG SƠ THI TẬP tặng tôi và chúng
ta một mùa Xuân Quê Hương thân thiết và đầy cảm xúc êm dịu, thắm nồng.
Chỉ là những lời dạo
đầu, có gì thiếu sót, tôi xin bạn đọc và các tác giả thơ của HƯƠNG SƠ THI TẬP
lượng thứ.
Hương Sơ, Tháng
3 năm 2016
NGƯT. Phan
Đình Ngân









