1. Nắng theo em về
2. Chim én nói gì
3. Biển và cát
4. Hoa giấy
5. Gửi nắng xuân thì
6. Yêu em, nhớ em
7. Hạnh phúc giản dị
8. Tình em xứ Nghệ
9. Nhịp tim dại khờ
10. Nắng về
11. Bồi hồi
Nắng theo em về
Ngày ấy đôi mình đến với nhau
(Họ hàng hai đứa chửa quen lâu,
Dẫu chỉ cách xa vài chục dặm),
Vào tiết đầu xuân nắng tươi màu.
Rạp cưới đùng đình kết hoa ngâu
Nắng vào ly rượu, núp chẹn cau
Quan viên hai họ vui chúc tụng
Ta - mối tình đầu trao cho nhau.
Nghe nói vàng mười và bạc trắng
Đúc nhẫn cô dâu mãi phố xa.
Mà ngón tay em thì đỏ nắng
Nắng đã theo em về tận nhà…
Nắng hứa cùng đi đến tuổi già
Nắng thưa dùm mẹ với cùng cha
Dẫu ở mai kia đời dâu bể
Vẫn mãi bên nhau tình thiết tha.
01-1971
Xuân lại về
Xuân về đánh thức muôn chồi biếc
Tuổi trẻ giao thoa khát vọng vàng.
Giữ nắng sang chiều còn ráng đỏ
Cho đời đi suốt chặng năm canh.
Chim én nói gì
Xuân nay chim én lại về
Vẫn tung cánh liệng nói gì thế xuân ?
Lời xưa như vẫn dịu êm
Dẫu qua nắng đổ, gió rền, mưa sa.
Lời nay vẫn những lời qua
Dẫu cây thay lá, dẫu mùa chuyển giao.
Nghe trong lời én trên cao
Là lời yêu dấu hôm nào trao xuân.
Lời yêu son sắt trái tim
Dường như chim én giữ nguyên cho đời.
1968
Biển và cát
Nhìn ra xa màu biển thiên thanh
Gần bên bờ, biển chung màu cát
Từng hạt mịn, mát mềm chân chất
Sải cánh dài, cát ôm biển sâu.
Giữa hai phần ranh giới mênh mông
Lộng đục - khơi trong muôn màu sắc biển
Khi giận dữ sóng chia bờ từng mảng
Cát lỡ làng đi đâu, về đâu?
Cát dãi dầu làm đáy biển sâu
Nhận vị chát cuộc đời trầm lắng
Cát lặng lẽ thâu từng nhịp sóng
nên bản tình ca đến biển bạc đầu.
Dẫu biển khi đổi sắc thay màu
vẫn bên cát hóa thân bờ rộng.
Cơn thủy triều ra khơi vào lộng
Chở cát mềm đi suốt nông sâu.
Xin được làm hạt cát nhỏ nhoi
Tan vào sóng rồi kết thành bãi rộng.
Xin không là trái tim xao động
Nếu tan rồi còn lành được nữa đâu.
Bờ dịu dàng ôm trọn biển sâu
Sóng nhè nhẹ vỗ bờ âu yếm.
Xin đừng là con thuyền vô bến
Suốt cuộc đời khát đỗ, lênh đênh…
Biển nồng nàn bản nhạc ngày đêm
Bờ thong dong trải lòng trước biển.
Xin không là dạ tràng vô định
Cườm cát tan rồi xe mãi nào yên...
1980
Hoa giấy
Nắng giữa trưa hè cháy rát lưng
Còn đây hương sắc lúc tàn xuân
Với những cánh hồng xen lá mỏng
Như áo giai nhân vướng cõi trần.
Trong mái nhà quê chỉ một tầng
Từ xa em có nhận thấy không ?
Sau cành hoa thắm mơn man gió
Lắm nhụy mà sao chẳng ngát hương !
Thôi đừng đến hạ có hơn không
Với một mùa xuân đã nao lòng.
Tươi Xuân, héo Hạ làm em sợ
đau cánh bèo tàn dưới bến sông.
Anh ơi hoa giấy ửng sắc hồng
Như thể mai vàng của tiết xuân,
Theo mùa đổi sắc hoa vẫn thế
Vẫn ở bên anh tỏa hương nồng.
1986
Gửi nắng xuân thì
Ta gom nắng hạ lâu nay
Giữa sông đã cạn, trong cây đã vàng.
Nhặt nắng thu buổi sóng tràn,
Nắng đông trong giá rải ngang chân trời...
Ta mơ sắc nắng xuân tươi
Sáng trong đôi mắt của người ta yêu.
Bên trời bụi nắng phiêu diêu
Hồng hoang man mác những điều chân quê.
Nắng buồn những cuộc chia ly
Nắng đớn đau bởi những gì nhạt phai.
Nắng rơi từ phía mặt trời
Cho ta muôn thuở đầy vơi nỗi niềm.
Mai nhờ chim én mùa xuân
Nắng tươi ta gửi cho em một ngày...
1973
Yêu em, nhớ em
Yêu em như tiết học đầu năm
không hay giờ tan lớp.
Yêu em như quyển vở mới tinh
chưa biết lúc hết trang.
Yêu em không nghĩ tới đêm mưa
hay là ngày tạnh.
Nhớ em quên gió lạnh đông về
và nắng lửa hè sang.
1977
Hạnh phúc giản dị
Anh đâu phải là mây để so dài mái tóc
đâu phải mặt trời mọc để sánh hồng má em.
Đâu phải là cánh chim để liệng bên em hót
đâu phải là bờ cát cho em mềm gót chân.
Đâu mạnh thường quân như chàng trai lãng tử
đâu phải là lửa đốt cháy tình đêm đông.
Vẫn muốn làm trái tim của ta cùng nhịp đập
để có một tình yêu luôn thuỷ chung son sắt.
Em ơi! Ngày hạnh phúc là khi bình minh hồng,
mây trắng bay bồng bềnh, chim hót lời thánh thót,
biển dịu êm bờ cát.
Chúng mình đi bên nhau...
1977
Tình em xứ Nghệ
Đêm thơ vui viết về em xứ Nghệ
Phút chuyện trò như vẻ kẻ tình si.
Trời đất lả lơi. Tình đời không thể.
Thơ nối mạch thơ mộng ước mãi xuân thì.
Cành hồng lắm gai, sao mà hoa thắm vậy
Gốc gạo trưa nồng, ôi biết mấy là bông.
Quê chúng mình nắng lửa, bão dông
Sao lắm giai nhân, nhiều tài tử thế ?
Chuyện xưa mẹ kể: phận Kiều long đong.
Duyên Kim trắc trở, tình chết trong lòng...
Nhưng em thầm nhủ: tình em mặn nồng,
Dẫu xa bao núi, dẫu cách mấy sông.
Tình xuôi Cửa Hội, tình lên núi Hồng,
Tình nhớ, tình trông... Tình em xứ Nghệ.
1985
Nhịp tim dại khờ
Ánh đèn trên phố lung linh
Tan trường ta bước một mình dưới đêm
Lát rồi ta lại gặp em
Mà nghe nhịp gõ con tim dại khờ.
Nhớ ngày dưới mái trường xưa
Mắt trao ánh mắt qua khe vách tường.
Để từ bữa ấy nên duyên
Đến nay còn mãi nhịp tim dại khờ.
1985
Nắng về
Trong lòng ta ắp nắng ngày xưa
Nắng trên mái tóc dày tuổi thơ
Nắng vương lối nhỏ ngoài xóm biển
Nắng sớm phiêu diêu phố xa mờ.
Kí ức ta có bóng nắng tình si
Nắng bên đời hoang những cơn mê
Nắng chiều phai nhạt điều gian dối
Nắng phượng rơi rơi toạc câu thề…
Ta đi gom giọt nắng xuân thì
Giọt nắng vương hương cỏ mượt bờ
Hoa tươi trái mọng về đúng vụ
Tình người cập bến mộng hồn thơ.
1986
Bồi hồi
Đôi tay mềm còn ấm mãi lưng anh
anh bất chợt ngỡ mình trong ảo mộng
ngoài sương trắng rơi rơi từng giọt lạnh
giữa lòng anh lai láng giấc mơ hồng.
Vạt tóc mềm tỏa hơi ấm vai anh
anh hoài tưởng mênh mang điều kỳ diệu
gió và nắng đốt thiêu con đường quạnh
môi giao môi đắm đuối nụ hôn nồng.
Gió ngoài sông lay khẽ áng mây hồng
nắng nhè nhẹ rải vàng lên mặt sóng
trong cảm thức một cánh buồm chợt hiện
chở đôi ta lên đầu phía thượng nguồn.
Có phải bầu trời đã nhỏ lại không
Hay là bởi bờ mi em khép lại
có phải đất dưới chân mình run rẩy
trong trái tim rộn rã bâng khuâng ?
Đôi tay mềm nắm chặt bàn tay anh
nghe xao xuyến không lời trong nhịp thở
nhớ những ngày gian nan cách trở
với giấc mơ đằm thắm tấm tình trung.
Tình cập bờ bến cũ một dòng sông
nước phẳng lặng soi gương đời trôi nổi
điều chưa nói mãi là điều muốn nói
như là thơ là nhạc phải không em ?
1988

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét