Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

CHÈO ĐÒ NGANG


CHÈO ĐÒ NGANG

Thầy đưa những chuyến đò đầy
Đò bao nhiêu khách tình thầy bấy nhiêu
Sông chiều nắng rải phiêu diêu
Trông về phía bến càng yêu thêm thầy.

 Theo N.Thế Lập K43KT, Thanh Chương, 2012



Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

HOA HAI MƯƠI

 Hoa 20

Tháng giêng xa,
Tháng mười qua,
 Mười một lại tới...

Xứ Huế mưa giăng đã vợi
Thuận An mát rượi gió lên
Trường Sơn ấm áp vầng dương

Hoa hai mươi ngát hương
Nhận từ em dâng tặng

Tuổi lục thập thầm nhựa sống
Hoa đời tươi cánh cuối thu

Thoảng thơm hương nhụy gió đưa
Ngọt ngào lời em thủ thỉ

Hai mươi - năm nào cũng thế
Nợ em thêm một cánh hoa.

                  20-01,20-10&20-11-2005





Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

HƯƠNG KHÊ HÀ TĨNH

HƯƠNG KHÊ NON NƯỚC

Có bức thủy mạc nào đẹp như quê em
Với nắng mai sắc vàng trên núi biếc
ngọn gió hoang thoảng đưa dịu mát
con suối ngàn róc rách buổi xuân sang ?

Anh xa quê em hơn mấy mươi năm
Có còn nhớ hương bưởi thơm Phúc Trạch
Có còn thương đồi thông reo vi vút
Có vấn vương màu sim tím Hà Linh ?

Anh có xuôi dòng Ngàn Trươi, Ngàn Sâu
Ngút mắt xanh màu núi cao Rào Cỏ 
Hồ Bình Sơn mênh mang sóng vỗ
Dòng nước mát lành chảy từ đập Pa Ra ?

Anh có viếng thăm đền thờ Ngô Đăng Minh
di tích Ruôộc Cồn… là danh nhân, địa danh lịch sử
thăm lại Hương Long, Hương Giang, Gia Phố
Phương Mỹ, Phúc Đồng, Hòa Hải, Hương Xuân ?
Anh nói rằng ao ước gặp lại em
Để ôn chuyện ngày quê mình kháng chiến
Những chuyến tàu rời ga hướng vào tiền tuyến
Những chiếc đò ngụy trang chở chủ lực qua sông.

Anh nhớ rằng có câu chuyện quê em
Những trận lũ bùn non trùm mái lợp
Đã xóa nhòa những cánh đồng, vườn tược
Và bao ngôi trường cát dập tàn hoang.

Có lẽ là đâu chỉ tại thiên nhiên
Mà chính bởi con người quên gìn giữ
Để môi sinh nghèo nàn tàn úa
Còn lại núi đồi cằn cỗi, xác xơ.

Anh gặp lại em sau năm tháng chia phôi
Em như cỏ cây giữa núi đồi hoang dã.
Cuộc sống mưu sinh gió mưa tơi tả
Nhưng cây vẫn nhú mầm nẩy lộc đơm hoa.

Hãy bảo tồn bức thủy mặc tự ngàn xưa
Đẹp cuộc sống thường ngày ta kỳ vọng,
Ôi xứ sở Hương Khê ngàn xanh, gió lộng
Mãi là dòng suối thơm hương ngát tình đời.

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

NẮNG NƠI NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Nhân tưởng niệm ngày hy sinh của Mười Cô gái: 24-7-1968

Tôi lại về thăm Ngã Ba Đồng Lộc
Tháng Bảy miền Trung ngập nắng muôn chiều,
Nắng hãy dịu nữa nghe
cho Tượng Đài Kỷ Niệm
mãi ấm lòng Mười Cô gái thương yêu !

Nắng thức tưởng hàng cây bồ kết liêu xiêu
tỏa vầng sáng xuống hố bom đen thẳm
để khắc nhớ một thời bi hùng chiến trận
Mười Cô gái tuổi xuân hy sinh liệt oanh !
  


Nắng chuyển những tâm thư đến các Mẹ anh hùng
đã sinh ra Mười Cô gái ấy:
từ những Hạ - Cúc – Rạng – Xuân - Xanh –
Hường – Hợi
những Nhỏ - Xuân - Tần,
cho thỏa nguyện tình con...

Hãy sẻ chia triệu triệu tấm lòng
niềm kiêu hãnh và sự tri ân đến với Mười Cô gái
trẻ trung – tuổi đôi mươi – mãi mãi
như Tháng Bảy quê mình chẳng lúc nào nắng phai
thơm ngát trầm hương linh thiêng hồn Tượng Đài.

Trong lòng quê - gương các Chị sáng ngời
Bao hy vọng những ngày mai xán lạn!
Nhớ các Chị
như ngày hè chẳng bao giờ quên nắng
nơi Ngã Ba Đồng Lộc
sớm mai nay…!  



NHỚ VỀ QUỲNH LƯU




Anh có nhớ về Quỳnh Lưu quê em
Theo tuyến hỏa xa Nghĩa Đàn – Tam Lệ - Giát,
Xuôi Lạch Quèn, dọc kênh đào Nhà Lê xanh mát, 
Hay băng qua tuyến đường quốc lộ Bắc - Nam?

Đất Quỳnh Lưu - nơi phát tích dòng họ Hồ,
Những đền Cờn, đền Vưu, đền Xuân Úc,
Đình làng Quỳnh Đôi, Quỳnh Văn – di chỉ khảo cổ học
Đưa ta về cội nguồn lịch sử ngàn năm...
  
Ta cùng về khu du lịch Biển Quỳnh
Nắng gió bể đông mặn mòi, khoáng đạt,
Những vùng lúa, vùng rau tươi xanh,
Những cánh rừng cao su, cà phê bát ngát,
Khu công nghiệp Hoàng Mai, Đông Hồi,
Tân Thắng... mọc lên.

Anh có nhớ về Quỳnh Lưu quê em
Chia sóng đoàn thuyền ra khơi ngày dông tố,
Chia nước cánh đồng vào khi mưa lũ,
Góp lửa mùa đông giữa vùng sâu, vùng xa ?

Biết anh yêu câu ví dặm quê nhà
Thương cánh cò giữa mênh mang trời đất.
Biết anh nhớ những lời ru mẹ hát
Thì sẽ lại về Quỳnh Lưu, có phải không anh  ?!

CA TRÙ GỌI BẠN







EM ƠI VỀ HUẾ MÌNH

Em ¬i vÒ HuÕ m×nh


Trở lại Huế đi em !
Mà ngược dòng Hương viếng thăm Chùa Thiên Mụ,
Khu Chín Hầm, Chùa Huyền Không,
Lăng Minh Mạng,
Xuôi Thuận An, Cảng Chân Mây,
lướt sóng Ngã Tư Hiền...

Trở lại Huế đi em !
Thong dong bước bên Hoàng Thành rực nắng
Lịch sử sang trang. Bức tranh rêu phong trầm lắng
Vang vọng tiếng tiền nhân gửi thế hệ chúng mình.
     

Về với Huế đi em !
Để chung nối vòng tay với bè bạn xa gần
Trải tình Hương Giang mộng mơ, Ngự Bình hùng vĩ
Giữa những tâm hồn hướng về Huế yêu thương.

Về Huế chúng mình đi em !
Phố đang thêm nhịp cầu qua sông nối tuyến
Và đại lộ vươn xa lên rừng, xuống biển
Vóc dáng tưng bừng mở mang,
Niềm hy vọng dâng trào tỏa lan...

Về Huế chúng mình đi em !
Cùng sẻ chia nỗi niềm, thổn thức
Cùng chung tay dựng xây, vun đắp
Nên Huế hôm nay thân thiết hiền hòa
và những mai sau tráng lệ, hào hoa...


DỪNG CHÂN NÚI HỐNG VỌNG CÂU CA TRÙ


HOÀNG THÀNH THÁNG BA


Bªn Hoµng Thµnh th¸ng Ba

Ta đi bên Hoàng Thành
Những sợi cỏ lại mơn man xanh
Đã bao lần nhú lên sau đông giá
Đã bao lần tươi lên sau mùa nắng đỏ
Giữa dòng thời gian rêu phong đi qua.

Hoàng Thành giữ lại, kể lại cho ta
Bao thăng trầm thiên lí.
Dưới lớp xanh mơn man
Cả những chiều sâu dâu bể.

Hoàng Thành uy nghi tráng lệ
Vẫn nhú mầm non tươi
Vẫn dáng đời trung trẻ
Cõng thời gian hướng tới tương lai.

Ta đi bên Hoàng Thành ghi lại dấu hôm nay
Những bước chân thế hệ
Náo nức dựng xây quê hương xứ sở


Ôi! Hoàng Thành rạng ngời tháng Ba.

THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ



GIÓ NƠI THÀNH CỔ

Đi thật khẽ và gió ơi bay thật nhẹ
cho tôi nghe lời tâm sự cỏ non
để linh hồn an lành trong Thành Cổ
và tri ân sâu đọng triệu tấm lòng !

Gió Thành Cổ đưa thời gian trở lại
thổi vào không gian kí ức anh hùng
tám mươi mốt ngày đêm chiến trận
biết bao người vì Tổ quốc hy sinh.

Gió bay mãi, dù chỉ là rất nhẹ
vẫn đó dư âm tiếng bom đạn thét gào
và lời ca giải phóng quân trước giờ xung trận
cho Thành Cổ bây giờ bình minh xôn xao…

Gió hãy thổi, nhưng xin là thật khẽ
trong tầng sâu Thành Cổ chở che người
có đồng đội tôi nay ai còn ở lại
nhờ gió chuyển lời nhắn nhủ khôn nguôi
và mang niềm khát vọng tới tương lai ?!     

MỘT CHIỀU SÔNG NGỰ


Có một dòng sông vào thơ
Từ khi tôi tuổi dại khờ lon ton.

Khi buồn nhặt nắng giữa dòng
Lúc vui lội xuống gom trăng lên bờ.
Đời cho tôi những đam mê
Nổi trôi theo nước, lại về bến xưa,

Ngự Hà như giải lụa tơ
Mượt mà trong mỗi giấc mơ tôi còn...

Nghe sông một thoáng nỗi niềm
Nhận ra tôi vẫn chung tình với sông.




TÌM VỀ HỒ TỊNH



Tịnh Tâm hồ trong ta thời Ký Tế
Đông, Hạ, Xuân, Thu - bốn cửa đi về
Xưa ấy bóng điện đài, gác tía
Soi nước hồ xanh… phiêu diêu đê mê ?

Với Bồng Lai, Phương Trượng, Doanh Châu
Cảnh nước non in mầu trời đất
Bích Tảo Kiều, Hồng Cừ. . .  tường quách
Mặc khách tao nhân giao hội văn đàn  ?



Tịnh Tâm Lâu nắng ấm chiều về
Thiên Nhiên Đường, Dưỡng Tánh Hiên lộng gió
Cá lượn, chim bay, phượng ru, liễu rủ
Bên sắc tươi hồng hành lang mái che ?

Đê Kim Oanh với Lầu Tàng Thơ
Bên dải hồ xanh dập dìu sen nở
Khách muôn phương ngao du thuyền Ngự
Thả mái chèo lên Khúc Tạ Hà Phong ?


Tịnh Tâm hồ cho ta niềm ước mong
Giữa Kinh Thành lung linh mầu sắc mới
Qua thời gian dẫu mưa sa, gió nổi
Luôn tươi mát tâm hồn xứ Huế yêu thương. 



DẠO CÙNG HỘI AN






GUỐC MỘC, ÁO CHIẾT


TÌNH NGƯỜI QUAN HỌ



Sao người chưa lại Bắc Ninh
Nghe câu quan họ, xem tranh Đông Hồ
Ghé thăm di tích đền Đô
Đình làng Tam Tảo, ngôi chùa Phúc Nghiêm ?

Bây giờ đã giữa tháng giêng
Người ơi hãy đến hội Lim quê mình.
Non xanh xanh, nước xanh xanh
Nón quai thao, áo tứ thân… hẹn hò.

Tháng ba lễ hội đền Đô
Tháng tư Phù Đổng, em chờ người ngoan.
Lễ hội đền Cao Lỗ Vương
Đợi người, em đã tìm đường sang sông.

Nghe tin em sắp lấy chồng
Người buồn giã bạn như sông xa thuyền,
Thương thay con xít vô duyên
Đêm tàn hết hội cầm đèn ngóng ai.

Quan họ ơi, chúng em đây
Nét yêu nền nã, dấu say mặn mòi.
Đừng về, đừng giận người ơi
Ngày xuân giành để đất trời giao duyên…

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

NGHI XUÂN QUÊ MÌNH



NGHI XUÂN QUÊ MÌNH
Đã không còn con đường thuở xưa
Một sọc dài giữa hai bờ thảm cỏ.
Ngỡ tưởng lối mòn cuộc đời có từ khi nhỏ
Con đường chẳng giành riêng những dấu chân trần
Dài mãi về sau giữa thế gian này.

Thời cuộc trôi qua, mưa nắng vơi đầy
Trang lứa ở lại quê chẳng còn mấy nữa.
Đứa vào chiến trường hy sinh trong khói lửa
Đứa lạc sang vùng đô thị không về…

Ta bồi hồi khi trở lại quê
Ngày ấy khăn điều tung tăng mùa phượng đỏ
Ngày ấy đào hào tránh bom, nóc hầm phủ xanh cây cỏ
Ngày ấy chiếc phà từng chuyến vượt sông Lam
Dưới ánh sáng đèn dù lơ lửng trong đêm.

Ngày ấy, cụ già tất bật gánh gồng
nồi niêu, sắn, khoai, lạc, vừng… lên chợ
Những đứa trẻ ngồi lưng trâu bùn đen nham nhở
Môi tím lem nhem màu trái sim rừng.

Những mái tranh liêu xiêu dưới khóm tre làng
Sân tráng bùn non, rào xanh cây dâm bụt.
Vọng lên giữa chiều suông điệu hò, câu ví dặm
“Giận thì giận mà thương lại càng thương…”

Ôi những cái tên Cương Gián, Tiên Điền
Cổ Đạm, Tà Ao, Phan Xá
Rào Mỹ Dương, đập Cồn Tranh, rú Mồng Gà, đình Hội Thống,
Đền thờ Đức Hoàng Mười, Khu lưu niệm NguyễnDu…
Năm tháng chẳng nhạt phai trong mỗi giấc mơ xa.
                                                                                                                          
Nhưng sâu thẳm có nỗi niềm đau đáu
Tờ báo nhật kỳ quá nhiều trang dành cho quảng cáo.
Bên nôi trẻ bây giờ thiếu vắng giọng Kiều ru
Bài lịch sử ít nói về mộ người lính năm xưa…

Vẫn biết ngày mai thuộc tuổi trẻ thơ:
Chúng không chỉ phát âm tiếng quê hương đất mẹ,
Chúng có thể giỏi tiếng Tây
và sành gõ phím a còng (@) thế hệ,
Lũ trẻ hơn chúng ta thời theo dấu chân bò.

Chỉ cầu mong tồn sinh ngôn ngữ có tâm hồn
Để kết nối muôn đời
mãi tiến lên trong trào lưu lịch sử.
Không để chúng chỉ sống bằng quá khứ
Hãy bởi cả bây giờ
và tương lai… mà nâng tầm vóc quê hương.




CA TRÙ CỔ ĐẠM



TÌNH CA CỔ ĐẠM

Xin đừng bỏ phách bên đời
Để đàn đau đáu chốn nơi theo hầu.
Dễ quên ai đánh trống chầu
Tình ca Cổ Đạm giờ đâu hỡi người ?

Ca trù Cổ Đạm quê tôi
Đã trong truyền thuyết một thời vàng son:
Chàng trai Đinh Lễ bần hàn
Được tiên ban gỗ đẽo đàn mà chơi.
Bạch Hoa (*) nghe, bỗng nói lời
Nên Ca nương với người trai Kép đàn…

Mẹ tôi không chút cao sang
Chị tôi chẳng phải là nàng hoa khôi
Lớn lên được thỉnh chiếu ngồi
Ca nương đằm thắm, đẹp đời, khéo duyên.

 Cha tôi đâu phải thư sinh
Bác tôi đâu ở Thần kinh thuở nào
Nghe người thôn xã xôn xao
Tay đàn lựa phím tiêu dao với đời.

Giá ta sinh nở cùng thời
Làm Quan viên viết những lời tình ca.
Làm Ca nương hát thiết tha
Làm Kép đàn đáy mượt mà du dương…

Hỡi Kép đàn, hỡi Ca nương
Hỡi Quan viên ... nhớ tìm đường thăm quê.

(*) Công chúa Bạch Hoa bị câm, nhưng nhờ nghe tiếng đàn của chàng Đinh Lễ mà đã nói được, hát hay, rồi họ nên vợ chồng. Tục truyền đó là Tổ sư của ca trù Cổ Đạm, Nghi Xuân.