Từ khi tôi tuổi dại khờ
lon ton.
Khi buồn nhặt nắng giữa
dòng
Lúc vui lội xuống gom
trăng lên bờ.
Đời cho tôi những đam mê
Ngự Hà như giải lụa tơ
Mượt mà trong mỗi giấc mơ
tôi còn...
Nghe sông một thoáng nỗi
niềm
Nhận ra tôi vẫn chung
tình với sông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét