Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

NẮNG NGOÀI Ô CỬA VÀO ĐÂY




 
Ngắm trăng xuân

 
Trăng sáng quá, ôi trăng xuân sáng quá
Trăng hóa gương bên xuân tiết khoe vàng
Cuộc đời nhận, cuộc đời cho vội vã
Còn lại khoảng trời riêng xuân với trăng.

 
Trăng sáng quá, ôi trăng xuân sáng quá
Lối phố như quen như lạ mơ màng
Đâu là Cuội và gốc đa đâu nữa
Mà chị Hằng Nga du xuân lang thang ?

 
Trăng sáng quá, ôi trăng xuân sáng quá
Phố lên đèn ngơ ngác bước theo trăng
Những khoảnh khắc cảm hòa sâu lắng
Bỗng gặp mình mơ một cánh sao băng.
 2006

 

 
Nắng ngoài ô cửa vào đây

 
Hôm qua hạt nắng mơ vàng
Nảy mầm trên bậc cầu thang nhà mình ?

 
Ngỡ như hạt nắng lênh đênh
Từ trong mưa gió vô tình rụng rơi.
Ngỡ như hạt nắng chơi vơi
Đi vào quên lãng được trời gom cho.

 
Qua bao trắc trở cam go
Nắng ngoài ô cửa bây giờ vào đây
                                              2002                      

Chờ em

 
Hẹn em tối Mồng một
chờ em sáng Mười rằm
một mình ta đứng đợi
em đi chùa thắp hương.

 
Đêm sau trăng Mười sáu
trời sang chiều Mồng hai
vừa khi em ngoái lại
thì ta đã xa rồi.

 
Em lên chùa thắp hương
trăng vàng vương sắc ngọc
tâm hồn em thanh thoát
Đời thường ta vấn vương…      
                               2000

 

Tình yêu - nguồn sáng trái tim

Nắng có thể nhạt phai khi hoàng hôn buông rơi,
Trăng có thể mờ nhòa lúc bình minh ửng rạng,
Mãi còn lại tình yêu về đêm hay ban sớm…
bay bổng lung linh!
Bởi tình yêu là nguồn sáng trái tim.
                                                                  2006


Lời ru cho gió

 
Thôi bay lên nữa gió ơi
Có đâu mây trắng giữa trời mà mong ?
Xin đừng một kiếp long đong
Chẳng đâu bến đỗ, ga dừng gió ơi !

 
À ơ, gió hãy xuống thôi
Ta cho một biển xa khơi vẫy vùng
Ta cho vách núi hang rừng
Vút lên giai điệu tưng bừng thiên thu...

 
Ru hời ru gió về chưa
Đời như là gió, bao giờ mới yên ?
                                   2002

 

 

 
Một mình 
1.
Sáng nay gió đã lên trời
Mây về bên núi, còn tôi một mình…

 
Hoa đã hồng nhánh đỗ quyên
Đò ngang rời bến, cánh chim theo bầy.
Chiều rồi nắng lại về tây
Mưa lên xứ bắc, còn đây một mình.

 
Tìm em cuối vực, đầu ghềnh
Gặp cô đơn giữa lênh đênh biển trời.

 
Một mình buồn lắm em ơi
Em hay có biết là tôi một mình?

 
2.
Một mình bởi nỗi chung tình
Một mình thấu hiểu một mình nửa nhau.
                                                2003

 






  

Chiều m­ưa Th­ương Bạc

 
Ta hẹn hò nhau đến công viên
Bên Tràng Tiền một chiều lộng gió.
Thương Bạc vẫn mơ màng yên ả
Trong dư âm những khúc thơ tình.

 
Bỗng đám mây vần vũ thượng nguồn
Như đã chở đầy dông mùa hạ.
Phía rừng xa chim vội bay về tổ
Dòng Hương reo sóng vỗ mạn thuyền.

 
Mưa đang về Thương Bạc phải không em
Ngỡ ly cạn nên mưa thêm chút nữa ?
Mưa nhả thơ, gẩy đàn, mưa hát múa
Tâm hồn vui uống trọn những ly mưa.

 
Thương Bạc nhạt nhòa dưới những làn mưa
Tràng Tiền ngả nghiêng chao theo sợi nước
Trời dừng mưa, cõi lòng như mưa tiếp
hóa cánh thơ tình không địa chỉ bay đi…
                                                      2005

 
Thế chăng

 
Xưa rằng: lựa mật - kén đường
Quên trăng - nhớ gió, thương ong - ghét ruồi.
Chuyện đời cũng vậy mà thôi
Đang mưa thì nắng, đang vui lại buồn.

 
Lắm người như thể kẻ dưng
Giữ vẻ vô tình trước cảnh buồn thương.
Và thơ đâu phải nói nôm
Gạch ngang, phẩy dọc, xuống dòng thành thơ.
Hồn thơ đâu thể hững hờ
Làm tươi ngọn lá cháy khô bên trời…
                                             2007


Nhờ anh cất dùm

 
Ai cất dùm giọt nắng,
ai cất dùm nụ cười
sau một ngày không vui,
nhiều ngày mưa tuôn rơi ?

 
Em như một nụ cười
Trong đớn đau tất tả
Biết nhờ ai cất dùm?

 
Em như giọt nắng hồng
Trong ngày mưa sũng ướt
Muốn cất dùm, cậy ai ?

 
Đêm trước đầy trăng mật
Nếu biết mai mưa tuôn,
Và đêm nay hết buồn
Nếu biết ngày mai khóc.

 
Thì anh ơi cất dùm
Nụ cười
Giọt nắng
Của em qua một thời
Dẫu vô thường cũng mặc...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét