Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

PHÁC HỌA



Một kính, một loa vẫn thong dong
Một đời mưa nắng chí tang bồng
Giận chi cao tuổi gân cốt mỏi
Buồn gì quá lứa nhánh thưa bông !

 
Bóng núi trải dài ra biển rộng
Thác ngàn chảy miết tới điền không
Mỗi bước đi qua thêm khát vọng
Xuân thắm quay về đợi cuối đông.



VUI TUỔI GIÀ


Niềm vui trên những chiếc môi cười
Xua vợi u sầu huyết lệ rơi.
Núi thẳm cành mềm chim mải đậu
Sông sâu sóng nhẹ cá ham bơi.
Cây trồng kết quả cần chăm giống
Con cháu thành công phải giữ nòi.
Lẽ sống thanh tao và giản dị
Cho đời tươi mới những câu cười.




Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

HỒN NGƯỜI LÀM RUỘNG




HỒN NGƯỜI LÀM RUỘNG

Cả ngàn năm
Ta sống bên đồng ruộng
Lam lũ, nhọc nhằn, thiếu thốn
Vẫn ngày ngày mấy bữa cơm rau,
Đêm bên ngọn đèn dầu giấc ngủ nồng sâu…

Thời cổ xưa, ta chẳng mộng ô tô, nhà lầu
Không mơ khách sạn - nhà hàng - ngoại tệ.
Con cháu bầy đàn quây quần đông đủ
Ngọt ngào hương quê, ríu rít chim trời.

Ta chỉ cần phòng xa với lũ thú rừng
Chúng phá hoại hoa màu trên ruộng.
Đâu có kẻ gian thương, đâu có quan tham nhũng
Bầu trời xanh yên ả tận đáy lòng.

Nay mọc lên khu chế xuất, sân gôn…
Ta háo hức lấy tiền, đổi ruộng
Ta sợ hãi quanh năm phải bán lưng cho trời
Ta khiếp đảm bốn mùa phải gửi mặt vào đất
Ta nảy nở giấc mơ cực lạc
Ta sẽ đổi đời như lời hứa cao thiên…


Để bây giờ tan tác cõi riêng
Ta bỏ ruộng, vô nghề, không tri thức
Thành gã lang thang từ ông chủ đất
Đến bao giờ trở lại một ngày xưa !

Con cháu ta non nớt dại khờ
Đi tìm kế sinh nhai ở các khu đô thị
Quanh năm không đủ tiền về thăm bố mẹ…
Ta khuất rồi, chúng nó sẽ sao đây ?

Có biết hồn ta còn lơ lửng trời mây
Thương xót dân thôn bỏ ruộng cày ba vụ
Dẫu có phải nắng mưa nhọc nhằn, lam lũ
Vẫn dâng đời từng hạt thóc củ khoai ?!

Cuộc sống chuyển sang thời thượng nổi trôi
Ngột ngạt những khu đô thị hóa
Vợi dần từng cánh đồng xanh tươi hoa lá
Để cho đời nhịp thở chẳng bình yên.

Nông dân ta háo hức cần tiền
Nhưng đâu chỉ tiêu xài dăm bảy vụ
Ta cần lắm “cần câu” hơn là “con cá” bự
Trong dòng chảy khôn lường nghiệt ngã hôm nay.



Tháng 7 -THÂN

THÂN
Tháng 7

Vốn được sinh ra giữa đại ngàn
Con đường biến cải lắm gian nan.
Cành cao chẳng sợ leo sưng bụng
Dốc đứng nào lo trượt bể gan.
Bắt chước vì chương trình lập sẵn
Ngu ngơ bởi sách vở nghèo nàn.
Xin đừng trù ẻo nhau đồ khỉ
Giáo dục vô tình, khỉ chịu oan.

MỜ SƯƠNG KHÓI



Rồi một ngày xa, em riêng đi
Đường trường ngàn dặm dấu chia ly
Ai biết chia tay băng giá thế
Thì thôi mộng ước để làm chi.

Ta ngẩng nhìn trăng ngỏ đôi lời
Trăng tàn ta nói với ta thôi.
Ta theo tiếng gió gieo đôi khúc
Gió lặng thơ ta rụng tả tơi.

Những rối tơ lòng ngày cách trở
Trong lời non hẹn với sông thề
Cũng đành đơn bóng tương tư vậy
Chim trời hợp tổ biết mấy khi.

Sớm nay xuân vẫn mờ sương khói
Xuân đã trôi qua độ mấy thì ?
Hương tỏa thoảng thơm trên nhành bưởi
Cánh đào chăng nhớ đợi ta về ?