Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

HỒN NGƯỜI LÀM RUỘNG




HỒN NGƯỜI LÀM RUỘNG

Cả ngàn năm
Ta sống bên đồng ruộng
Lam lũ, nhọc nhằn, thiếu thốn
Vẫn ngày ngày mấy bữa cơm rau,
Đêm bên ngọn đèn dầu giấc ngủ nồng sâu…

Thời cổ xưa, ta chẳng mộng ô tô, nhà lầu
Không mơ khách sạn - nhà hàng - ngoại tệ.
Con cháu bầy đàn quây quần đông đủ
Ngọt ngào hương quê, ríu rít chim trời.

Ta chỉ cần phòng xa với lũ thú rừng
Chúng phá hoại hoa màu trên ruộng.
Đâu có kẻ gian thương, đâu có quan tham nhũng
Bầu trời xanh yên ả tận đáy lòng.

Nay mọc lên khu chế xuất, sân gôn…
Ta háo hức lấy tiền, đổi ruộng
Ta sợ hãi quanh năm phải bán lưng cho trời
Ta khiếp đảm bốn mùa phải gửi mặt vào đất
Ta nảy nở giấc mơ cực lạc
Ta sẽ đổi đời như lời hứa cao thiên…


Để bây giờ tan tác cõi riêng
Ta bỏ ruộng, vô nghề, không tri thức
Thành gã lang thang từ ông chủ đất
Đến bao giờ trở lại một ngày xưa !

Con cháu ta non nớt dại khờ
Đi tìm kế sinh nhai ở các khu đô thị
Quanh năm không đủ tiền về thăm bố mẹ…
Ta khuất rồi, chúng nó sẽ sao đây ?

Có biết hồn ta còn lơ lửng trời mây
Thương xót dân thôn bỏ ruộng cày ba vụ
Dẫu có phải nắng mưa nhọc nhằn, lam lũ
Vẫn dâng đời từng hạt thóc củ khoai ?!

Cuộc sống chuyển sang thời thượng nổi trôi
Ngột ngạt những khu đô thị hóa
Vợi dần từng cánh đồng xanh tươi hoa lá
Để cho đời nhịp thở chẳng bình yên.

Nông dân ta háo hức cần tiền
Nhưng đâu chỉ tiêu xài dăm bảy vụ
Ta cần lắm “cần câu” hơn là “con cá” bự
Trong dòng chảy khôn lường nghiệt ngã hôm nay.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét