Thơ tôi
Thơ Tôi lại vợi nữa rồi
Tôi đi gieo chữ, kết lời cho Thơ.
Đời Thơ dãi nắng, dầm mưa
Tình Thơ yêu, ghét, đợi chờ, nhớ mong…
Hồn Thơ mộc mạc sáng trong
Vơi đầy ký ức trên dòng xa xưa,
Mênh mang hiện thực bây giờ,
Dạt dào mạch chảy ước mơ mai này.
…
Thơ Tôi rao bán mấy nay
Chưa ai mua hết, Tôi bày ra mua.
Nào hay Em đến lúc mô
Trên vai đã quảy mấy bồ Thơ Tôi...
2006
Mờ sương khói
Rồi một ngày xa, em riêng đi
Đường trường ngàn dặm dấu chia ly
Ai biết chia tay băng giá thế
Thì thôi mộng ước để làm chi.
Ta ngẩng nhìn trăng ngỏ đôi lời
Trăng tàn ta nói với ta thôi.
Ta theo tiếng gió gieo đôi khúc
Gió lặng thơ ta rụng tả tơi.
Những rối tơ lòng ngày cách trở
Trong lời non hẹn với sông thề
Cũng đành đơn bóng tương tư vậy
Chim trời hợp tổ biết mấy khi.
Sớm nay xuân vẫn mờ sương khói
Xuân đã trôi qua độ mấy thì ?
Hương tỏa thoảng thơm trên nhành bưởi
Cánh đào chăng nhớ đợi ta về ?
1990
Tóc em
Tóc em là một làn mây
Chưa ai đủ cánh để bay lên trời.
Tóc em là vạt sóng khơi
Thuyền ai trôi mãi chưa lời tri âm.
Tóc em là dải áo mềm
Chỉ ai nối mãi phải kim đã tù.
Tóc em là điệu hát ru
Đàn ai lại đứt đến chừ chưa dây.
Tóc em là lá rừng cây
Con ve ai vẫn suốt ngày nỉ non…
Xin đừng ai vuốt tóc em!
Khổ đời ta một trái tim si tình.
1967
Cái chạm đầu
Bữa ấy chúng mình mới quen nhau
Chưa dám nói lời tận đáy sâu,
Chùm hoa phượng vĩ rơi ngơ ngác
Thẹn hộ hai ta cái chạm đầu.
Bởi tốp máy bay chúng bổ nhào
Ta rời sân cỏ chạy cùng nhau,
Duyên cơ hai đứa chung hầm núp
Nên tự sinh ra cái chạm đầu.
Phượng vĩ vô tư rơi rơi mau
Chúng mình chẳng được trốn thêm lâu,
Khi đã yên bình trời Kỳ Bắc
Để cái chạm đầu… cho mãi mai sau.
1965
Sao lại là
Ai buông thơ thẩn xuống dòng trôi
Để bến trầm tư nỗi u hoài.
Ai xây giấc mộng trên nhung lụa
Cho mỗi ngày qua tình lẻ loi ?
Ai nhặt lá thu giữa bước đời
Để cành lá rụng mãi không thôi.
Ai hay màu tím là chung thủy
Để nhuộm hoàng hôn một góc trời ?
Sao lại bồng bềnh những đóa mây
Để gió hoang phi chẳng ngừng bay.
Ai đã bẽ bàng gieo lời cuối
Để mắt trung nhân lệ vơi đầy ?
Sao lại mùa xuân giữa bốn mùa
Để hoa nên thắm, ý nên thơ.
Sao lại là em trên cõi giới
Để hồn ta đắm suối tình mơ ?
1966
Bao điều chưa nói
Anh biết em ở tốp đầu
Anh sau mấy bước có đâu xa vời.
Bởi chưng khó nói em ơi
(Nhỡ khi chúng bạn trêu cười thì sao ?)
Nên chi chẳng vượt lên chào
Bâng khuâng, lẳng lặng đi sau một mình.
Thế mà mua nở tím đường
Trinh nữ tủm tỉm gánh sương lên bờ
Bướm vàng bay lượn thẩn thơ
Suối xa róc rách hỏi nhờ lối ra...
Mong em thấu nỗi lòng ta
Bao điều chưa nói chỉ là lời yêu.
1964
Bâng khuâng
Nắng lai láng bâng khuâng
Khu giảng đường lặng đứng
Hồng phai màu hoa phượng
Gió rì rào lay động
Lời chia vội vã buồn.
Anh dấu lòng
Nỗi nhớ bâng khuâng
Vào chiếc cặp đầy trang giấy trắng
Nếu vô tình rơi và có người bắt gặp
Sẽ in dấu hình bóng em…
Anh như hàng cây trước giảng đường
Ngả nghiêng rồi hát,
Như con đê ven sông Hồng
Lượn vòng theo dòng nước.
Nghĩ về em bâng khuâng, bâng khuâng...
1967
Nhà hai chúng mình
Gửi V.T.A.Đ
Nhà hai chúng mình bên bờ biển xanh
Đêm ngày chung nghe sóng vỗ.
Cha mẹ thương yêu, cho vào trường từ nhỏ,
Hồi lên cấp ba: thân quen từ đó
tâm tình gắn bó, say mê.
Anh vào đại học xa quê, ba mùa hè chưa trở lại,
Nhớ em sớm, trưa, chiều, tối,
mơ ngày được sống bên nhau...
Tiếng sáo trưa hè vang vọng rừng sâu
anh nhớ mùa phượng đỏ,
Ánh trăng thu lung linh cành lá
anh tưởng đêm hè môi thắm trao hôn,
Quyển vở anh ghi, cái bút anh cầm
muốn viết tên em, viết mãi…
Đời nghèo chỉ có vần thơ gửi tình qua sông núi
Trong như nước suối mai,
rộng hơn bờ biển trải,
Chắc em vui những buổi đợi chờ anh.
Hoa nở thắm ngày xuân,
chim rộn ràng thêm cánh mới.
Hai đứa chung đi đường đời vời vợi:
- Em là cô giáo tương lai,
- Anh là kỹ sư kinh tế ngày mai...
Hôm gặp lại nhau,
chúng mình vẫn chưa hẹn ngày về cưới.
Dưới hàng phi lao mát rượi:
anh ngồi đọc sách ngâm thơ,
đôi mắt em cười,
biển rạng ước mơ...
Hè 1968
Chợt
Mến anh qua giá rét trong đêm dài mùa đông,
Nhớ anh từng hơi thở giữa ban mai ửng hồng…
Chợt biết mình không thể
Yêu anh – thuần đàn ông.
Mến anh trong siêu thị trên cung bậc cầu thang,
Nhớ anh từng giai điệu âm thanh xe đời sang…
Chợt hiểu mình không thể
Yêu anh – mạnh thường quân.
Rồi hôm đi qua rừng vướng chân chùm hổ thẹn,
Chàng trai lạ hiện hình gỡ gai trên má thắm…
Chợt nhớ thương một lần
Để yêu dài năm tháng…
1970
Nắng theo em về
Ngày ấy đôi mình đến với nhau
(Họ hàng hai đứa chửa quen lâu,
Dẫu chỉ cách xa vài chục dặm),
Vào tiết đầu xuân nắng tươi màu.
Rạp cưới đùng đình kết hoa ngâu
Nắng vào ly rượu, núp chẹn cau
Quan viên hai họ vui chúc tụng
Ta - mối tình đầu trao cho nhau.
Nghe nói vàng mười và bạc trắng
Đúc nhẫn cô dâu mãi phố xa.
Mà ngón tay em thì đỏ nắng
Nắng đã theo em về tận nhà…
Nắng hứa cùng đi đến tuổi già
Nắng thưa dùm mẹ với cùng cha
Dẫu ở mai kia đời dâu bể
Vẫn mãi bên nhau tình thiết tha.
01-1971
Xuân lại về
Xuân về đánh thức muôn chồi biếc
Tuổi trẻ giao thoa khát vọng vàng.
Giữ nắng sang chiều còn ráng đỏ
Cho đời đi suốt chặng năm canh.
Chim én nói gì
Xuân nay chim én lại về
Vẫn tung cánh liệng nói gì thế xuân ?
Lời xưa như vẫn dịu êm
Dẫu qua nắng đổ, gió rền, mưa sa.
Lời nay vẫn những lời qua
Dẫu cây thay lá, dẫu mùa chuyển giao.
Nghe trong lời én trên cao
Là lời yêu dấu hôm nào trao xuân.
Lời yêu son sắt trái tim
Dường như chim én giữ nguyên cho đời.
1968
Biển và cát
Nhìn ra xa màu biển thiên thanh
Gần bên bờ, biển chung màu cát
Từng hạt mịn, mát mềm chân chất
Sải cánh dài, cát ôm biển sâu.
Giữa hai phần ranh giới mênh mông
Lộng đục - khơi trong muôn màu sắc biển
Khi giận dữ sóng chia bờ từng mảng
Cát lỡ làng đi đâu, về đâu?
Cát dãi dầu làm đáy biển sâu
Nhận vị chát cuộc đời trầm lắng
Cát lặng lẽ thâu từng nhịp sóng
nên bản tình ca đến biển bạc đầu.
Dẫu biển khi đổi sắc thay màu
vẫn bên cát hóa thân bờ rộng.
Cơn thủy triều ra khơi vào lộng
Chở cát mềm đi suốt nông sâu.
Xin được làm hạt cát nhỏ nhoi
Tan vào sóng rồi kết thành bãi rộng.
Xin không là trái tim xao động
Nếu tan rồi còn lành được nữa đâu.
Bờ dịu dàng ôm trọn biển sâu
Sóng nhè nhẹ vỗ bờ âu yếm.
Xin đừng là con thuyền vô bến
Suốt cuộc đời khát đỗ, lênh đênh…
Biển nồng nàn bản nhạc ngày đêm
Bờ thong dong trải lòng trước biển.
Xin không là dạ tràng vô định
Cườm cát tan rồi xe mãi nào yên...
1980
Hoa giấy
Nắng giữa trưa hè cháy rát lưng
Còn đây hương sắc lúc tàn xuân
Với những cánh hồng xen lá mỏng
Như áo giai nhân vướng cõi trần.
Trong mái nhà quê chỉ một tầng
Từ xa em có nhận thấy không ?
Sau cành hoa thắm mơn man gió
Lắm nhụy mà sao chẳng ngát hương !
Thôi đừng đến hạ có hơn không
Với một mùa xuân đã nao lòng.
Tươi Xuân, héo Hạ làm em sợ
đau cánh bèo tàn dưới bến sông.
Anh ơi hoa giấy ửng sắc hồng
Như thể mai vàng của tiết xuân,
Theo mùa đổi sắc hoa vẫn thế
Vẫn ở bên anh tỏa hương nồng.
1986
Gửi nắng xuân thì
Ta gom nắng hạ lâu nay
Giữa sông đã cạn, trong cây đã vàng.
Nhặt nắng thu buổi sóng tràn,
Nắng đông trong giá rải ngang chân trời...
Ta mơ sắc nắng xuân tươi
Sáng trong đôi mắt của người ta yêu.
Bên trời bụi nắng phiêu diêu
Hồng hoang man mác những điều chân quê.
Nắng buồn những cuộc chia ly
Nắng đớn đau bởi những gì nhạt phai.
Nắng rơi từ phía mặt trời
Cho ta muôn thuở đầy vơi nỗi niềm.
Mai nhờ chim én mùa xuân
Nắng tươi ta gửi cho em một ngày...
1973
Yêu em, nhớ em
Yêu em như tiết học đầu năm
không hay giờ tan lớp.
Yêu em như quyển vở mới tinh
chưa biết lúc hết trang.
Yêu em không nghĩ tới đêm mưa
hay là ngày tạnh.
Nhớ em quên gió lạnh đông về
và nắng lửa hè sang.
1977
Hạnh phúc giản dị
Anh đâu phải là mây để so dài mái tóc
đâu phải mặt trời mọc để sánh hồng má em.
Đâu phải là cánh chim để liệng bên em hót
đâu phải là bờ cát cho em mềm gót chân.
Đâu mạnh thường quân như chàng trai lãng tử
đâu phải là lửa đốt cháy tình đêm đông.
Vẫn muốn làm trái tim của ta cùng nhịp đập
để có một tình yêu luôn thuỷ chung son sắt.
Em ơi! Ngày hạnh phúc là khi bình minh hồng,
mây trắng bay bồng bềnh, chim hót lời thánh thót,
biển dịu êm bờ cát.
Chúng mình đi bên nhau...
1977
Tình em xứ Nghệ
Đêm thơ vui viết về em xứ Nghệ
Phút chuyện trò như vẻ kẻ tình si.
Trời đất lả lơi. Tình đời không thể.
Thơ nối mạch thơ mộng ước mãi xuân thì.
Cành hồng lắm gai, sao mà hoa thắm vậy
Gốc gạo trưa nồng, ôi biết mấy là bông.
Quê chúng mình nắng lửa, bão dông
Sao lắm giai nhân, nhiều tài tử thế ?
Chuyện xưa mẹ kể: phận Kiều long đong.
Duyên Kim trắc trở, tình chết trong lòng...
Nhưng em thầm nhủ: tình em mặn nồng,
Dẫu xa bao núi, dẫu cách mấy sông.
Tình xuôi Cửa Hội, tình lên núi Hồng,
Tình nhớ, tình trông... Tình em xứ Nghệ.
1985
Nhịp tim dại khờ
Ánh đèn trên phố lung linh
Tan trường ta bước một mình dưới đêm
Lát rồi ta lại gặp em
Mà nghe nhịp gõ con tim dại khờ.
Nhớ ngày dưới mái trường xưa
Mắt trao ánh mắt qua khe vách tường.
Để từ bữa ấy nên duyên
Đến nay còn mãi nhịp tim dại khờ.
1985
Nắng về
Trong lòng ta ắp nắng ngày xưa
Nắng trên mái tóc dày tuổi thơ
Nắng vương lối nhỏ ngoài xóm biển
Nắng sớm phiêu diêu phố xa mờ.
Kí ức ta có bóng nắng tình si
Nắng bên đời hoang những cơn mê
Nắng chiều phai nhạt điều gian dối
Nắng phượng rơi rơi toạc câu thề…
Ta đi gom giọt nắng xuân thì
Giọt nắng vương hương cỏ mượt bờ
Hoa tươi trái mọng về đúng vụ
Tình người cập bến mộng hồn thơ.
1986
Bồi hồi
Đôi tay mềm còn ấm mãi lưng anh
anh bất chợt ngỡ mình trong ảo mộng
ngoài sương trắng rơi rơi từng giọt lạnh
giữa lòng anh lai láng giấc mơ hồng.
Vạt tóc mềm tỏa hơi ấm vai anh
anh hoài tưởng mênh mang điều kỳ diệu
gió và nắng đốt thiêu con đường quạnh
môi giao môi đắm đuối nụ hôn nồng.
Gió ngoài sông lay khẽ áng mây hồng
nắng nhè nhẹ rải vàng lên mặt sóng
trong cảm thức một cánh buồm chợt hiện
chở đôi ta lên đầu phía thượng nguồn.
Có phải bầu trời đã nhỏ lại không
Hay là bởi bờ mi em khép lại
có phải đất dưới chân mình run rẩy
trong trái tim rộn rã bâng khuâng ?
Đôi tay mềm nắm chặt bàn tay anh
nghe xao xuyến không lời trong nhịp thở
nhớ những ngày gian nan cách trở
với giấc mơ đằm thắm tấm tình trung.
Tình cập bờ bến cũ một dòng sông
nước phẳng lặng soi gương đời trôi nổi
điều chưa nói mãi là điều muốn nói
như là thơ là nhạc phải không em ?
1988
Dấu yêu tuổi thơ
Thế là tuổi thơ đi qua
Như vạt nắng trước hiên nhà đã tắt
Và một khoảng trời màu trăng ẩn khuất
Một con đường sọc trắng phía mờ xa.
Bài thơ xưa ai dấu dưới gốc đa
Mưa lén đọc nhạt nhòa đi mấy chữ
Gió ngày xuân xôn xao con tim nhỏ
Nẻo đường làng lai láng nắng xa xa.
Có lẽ dại khờ nên chẳng nói điều chi
Khi lời nhắn in hình trên ánh mắt
Trong bàn tay ấm mềm bắt chặt
Trước lúc đôi đường theo hướng phân ly.
Có lẽ bây giờ một hạnh phúc đơn sơ
Và ước vọng neo bờ trong cuộc sống
Đâu còn nữa ngày tuổi thơ mơ mộng
Ở bên người yêu ấp những vần thơ.
Thế là ngày xưa vội vã đi qua
Nhẹ như cánh phượng hè rơi trước lớp
Ta và người chẳng thể nào biết được
Đến bây giờ đã xa, rất xa...
1969
Mơ về nơi đắm say
Trong cơn mê nắng trưa hè đổ lửa
Cánh đồng khô cây cỏ đã vàng hoe
Phía xa xa những cánh rừng vút gió
Phố núi hoang sơ xao xác lối về.
Trong cơn mê mùa xuân đã hết thì
Những ngày thơ xa đi vô tư lự
Ngỡ còn lại đêm đông dài xa xứ
Bao khát khao cô tịch giữa trùng sa.
Trong cơn mê hiện về bao xót xa
Mảnh tình tàn bên lá hoa lay lắt
Những giọt lệ chim trời rơi vương vất
Trên đường bay vào cõi hư không...
Bỗng tỉnh lại dưới bầu trời đầy trăng
say tắm mình trong bình minh ửng nắng.
như xích lại bên nhau tự tình đằm thắm
bao cảm thức ngọt ngào giai điệu yêu thương.
Ta mơ về dải đất quê hương
Trong ký ức đầy vơi niềm trắc ẩn
Dáng người quê long đong lận đận
Điệu ví đêm tàn tha thẩn trong sương.
Mơ làn gió bay trên biển mênh mông
Mê mải ngàn năm xô bờ vỗ sóng,
Mơ hạt mưa rơi xuống rừng sâu thẳm
Lắng đọng nên nguồn màu xanh non tơ.
Mơ về những ngôi sao đêm mưa
Giữ lại cho đời tia sáng ngàn xưa,
Mơ gặp một đóa quỳnh chợt nở
Thanh sắc giao hòa đằm thắm canh khuya.
Ôi tình yêu còn ở lại trong ta
Từ độ ban đầu mặn mà kỷ niệm
Vẫn đi về đắm say và dâng hiến
Thi vị cuộc đời còn mãi thiết tha.
1999
Em là thơ
Khi bên em ta không làm thơ nữa
Chẳng một lời, không một ý cho thơ.
Khi xa em vạn dòng ta chan chứa
Viết về em trong năm tháng mong chờ.
Ta biết em tròn nguyên tác phẩm
Tuyệt tác đời như tuyệt tác thơ.
Ở bên em trái tim ta yên ấm
Đọc từng trang đời chép tự bao giờ.
1997
Tiếng em
Từ buổi ấy gió thoảng hình em bước
Trên quãng đường rải rác nắng hoàng hôn
Dẫu chẳng thấy bóng em khi lúc về đêm
Vẫn nghe vọng lời em ngọt ngào trong tâm tưởng.
Ta khát khao những tiếng em vang vọng
Dẫu rất xa vẫn như thể rất gần
Sâu thẳm mênh mang ấy là tiếng của lòng
Theo nhịp sóng đời xuân vui rạo rực.
Ta ghi lại những thanh âm vơi đầy dìu dặt
Vào tâm hồn xao xuyến tuổi đôi mươi
Ôi gần gũi biết bao tiếng em nói, em cười
Như cuộc sống giữa phiêu bồng bất tận.
Ta mang theo những cung trầm cung bổng
Giai điệu tình yêu khúc hát trái tim mình
Ôi dịu dàng là tiếng bước chân em
Cùng ước nguyện trên đường đời đi mãi…
Khi em không lời sẽ làm ta tê tái
Như vũ trụ băng hà sau những trận cuồng phong
Hãy để thanh sắc tự nhiên của tiếng nói tình em
Thấm đượm dịu hiền thảo thơm mãi mãi.
1999
Tết nhà giáo chức
Tết lại về
Trong gia đình giáo chức
Cũng khát khao rạo rực
Cũng khấp khởi đợi chờ.
Ta đi xếp hàng từ buổi tinh mơ
Mua thực phẩm đem về sắm cỗ.
Gói mứt gừng
Chai rượu chanh,
bao thuốc Tam Thanh
được phân mua
từ Công Đoàn cơ sở,
là những gì hương vị vui xuân.
Ta thương nhau khuya sớm tảo tần
Theo cuộc sống gia đình giáo chức
Vẫn có nồi bánh chưng, bánh tét
Vẫn có pháo đùng, pháo đẹt... mừng xuân.
Tết qua rồi, ta tiếp tục lo toan
Lương tạm ứng cạn vơi rồi đấy,
Như người ra đồng chăm lo cày cấy
Đợi mùa sau mẩy hạt vàng bông...
1978
Xuân muộn
Lả tả cuối đông lá rụng đầy
Chiều vàng lành lạnh gió heo may
Thầm đợi chồi xuân thêm lá biếc
Trên mảnh vườn mai nụ hoa gầy.
Phố vắng người đi cứ nối dài
Đèn đường thấp thoáng thức chờ ai
Nghe bờ bên ấy lao xao sóng
Khúc hát ai buông nỗi mong hoài.
Tưởng những đêm đông khép lại rồi
Sao xuân về muộn thế, người ơi ?
Hồn thơ tàn đốm liu hiu khói
Chưa trọn thành câu chửa đủ lời.
Ta đã chờ xuân hết một thời
Xuân đi biền biệt, hỡi người ơi
Chẳng lẽ đông tàn xuân chưa chín
Vẫn khúc lãng du chửa kết hồi…?
1995
Trước biển mênh mang
Sáng nay muống biển đầy hoa
Em tìm kết bó biếu bà, đợi anh.
Thoảng bay chong chóng mong manh
Chơi vơi bến đỗ năm canh gió lùa.
Em thương chóng biển đến giờ
Giương gai xuay đảo vẫn khô héo đời.
Thẩn thơ dạo cát mịn tơi
Gặp còng lấp ló đầy vơi chuỗi cườm.
Thương còng hang hố khôn cùng
Hợp tan con nước triều dâng, triều tàn.
Tình em trước biển mênh mang
Nhớ anh một bến ngập tràn thương yêu.
1998
Nắng ở lòng sông
Ta gặp nắng
ở phía sông
lung linh trên dòng,
bồng bềnh,
run rẩy,
Nắng xanh xao hao gầy
Sông mùa đông vẫn chảy.
Gió qua, mưa qua
Chỉ nắng còn đọng lại
Sưởi ấm lòng sông lạnh nguội
Thả tơ vàng từng sợi
Rơi những giọt vô tư.
Sông chợt buồn
khi hoàng hôn sẽ về.
Nắng đi ngủ
Và lòng sông giá buốt.
Chờ ngày mai
Một mặt trời phía trước...
Như ta vẫn đợi người
Trong cơn mê thổn thức
Một ánh mắt khát khao
Một trái tim tha thiết
và hạnh phúc vẹn tròn đơn sơ.
1993
Hoa và Em
Em như bông hoa lung linh
Ngoài vườn
Trong từng giọt sương.
Em như bông hoa lung linh
Trong bình
Trên từng giọt nước.
Ta gặp hoa trong em
Giữa đời
Lung linh một miền kí ức
Những mơn man
Những tinh khiết.
Khi không có em
Nửa Thế giới ngỡ chẳng còn gì hết
Ngoại trừ sắc hào quang huyễn hoặc
Và nụ dối gian lững lờ...
2010
Một dáng xuân
Man mác nắng vàng phố cuối năm
Lơ thơ lá đổ sắp đông tàn
Thuyền ai buông mái chèo xao động
Một khúc sông chiều sương mơn man.
Ôi thế là xuân lại đến tầm
Bao nàng đang độ tuổi tròn trăng
Vui theo bóng nắng chiều lên núi
Đêm lội xuống sông nhặt ánh trăng.
Thế vẫn là xuân của ngàn năm
Xuân ta đã trải mấy mươi lần ?
Bao giờ xuân chín bên trời ấy
Có một dáng xuân riêng cho em ?
Em mang xuân ấy về trong phố
Qua ngõ nhà ta nở đóa tình
Sẽ từ độ ấy xuân ở lại
Bên kẻ khát khao hồn trắng trinh…
2006
Em sẽ đến
Em sẽ đến mùa xuân vừa chớm nở ?
Cánh mai vàng ôm nắng dấu trên cây
Làn gió ấm búp bàng tơ run rẩy
Có một người mơ tưởng đến ngất ngây.
Em sẽ đến mùa hè đang rực cháy ?
Gốc đa làng trải lá đứng lim dim
Vài tia nắng lách tìm cành lấp láy
Có một người mộng mị bước phiêu linh.
Em sẽ đến khi trời thu trong xanh ?
Bầy chim én ngoài đồng chênh chao liệng
Toán mục đồng vỗ về đàn trâu mộng
Có một người xao xuyến dáng mong manh.
Em sẽ đến vào một chiều mùa đông ?
Những nụ thắm vườn hồng chưa kịp nở
Cơn gió bấc lại về trong lối nhỏ
Có một người tê buốt mắt thầm trông…
Em chưa đến bao giờ, có đúng vậy không?
Và như thế đâu phải là không đến !
1966
Hương mùa lúa
Lúa gửi hương vào em
Gió thổi mùa lên hương
Đồng mênh mang bãng lãng
Những sợi nắng mai mềm.
Tâm hồn em gieo cấy
Lúa reo vui phất cờ
Mùa ủ hương thơm dịu
Tình em tròn nguyên xưa.
Không gian xanh mơn man
Đầy ắp nắng và gió
Mùa đi qua theo mùa
Em tỏa hương theo lúa.
Hương bay vào lòng ta
Dâng trào niềm mong nhớ
Ôi tình em hương lúa
Ngọt ngào sau nắng mưa…
1999
Ngắm trăng xuân
Trăng sáng quá, ôi trăng xuân sáng quá
Trăng hóa gương bên xuân tiết khoe vàng
Cuộc đời nhận, cuộc đời cho vội vã
Còn lại khoảng trời riêng xuân với trăng.
Trăng sáng quá, ôi trăng xuân sáng quá
Lối phố như quen như lạ mơ màng
Đâu là Cuội và gốc đa đâu nữa
Mà chị Hằng Nga du xuân lang thang ?
Trăng sáng quá, ôi trăng xuân sáng quá
Phố lên đèn ngơ ngác bước theo trăng
Những khoảnh khắc cảm hòa sâu lắng
Bỗng gặp mình mơ một cánh sao băng.
2006
Nắng ngoài ô cửa vào đây
Hôm qua hạt nắng mơ vàng
Nảy mầm trên bậc cầu thang nhà mình ?
Ngỡ như hạt nắng lênh đênh
Từ trong mưa gió vô tình rụng rơi.
Ngỡ như hạt nắng chơi vơi
Đi vào quên lãng được trời gom cho.
Qua bao trắc trở cam go
Nắng ngoài ô cửa bây giờ vào đây
2002
Chờ em
Hẹn em tối Mồng một
chờ em sáng Mười rằm
một mình ta đứng đợi
em đi chùa thắp hương.
Đêm sau trăng Mười sáu
trời sang chiều Mồng hai
vừa khi em ngoái lại
thì ta đã xa rồi.
Em lên chùa thắp hương
trăng vàng vương sắc ngọc
tâm hồn em thanh thoát
Đời thường ta vấn vương…
2000
Tình yêu - nguồn sáng trái tim
Nắng có thể nhạt phai khi hoàng hôn buông rơi,
Trăng có thể mờ nhòa lúc bình minh ửng rạng,
Mãi còn lại tình yêu về đêm hay ban sớm…
bay bổng lung linh!
Bởi tình yêu là nguồn sáng trái tim.
2006
Lời ru cho gió
Thôi bay lên nữa gió ơi
Có đâu mây trắng giữa trời mà mong ?
Xin đừng một kiếp long đong
Chẳng đâu bến đỗ, ga dừng gió ơi !
À ơ, gió hãy xuống thôi
Ta cho một biển xa khơi vẫy vùng
Ta cho vách núi hang rừng
Vút lên giai điệu tưng bừng thiên thu...
Ru hời ru gió về chưa
Đời như là gió, bao giờ mới yên ?
2002
Một mình
1.
Sáng nay gió đã lên trời
Mây về bên núi, còn tôi một mình…
Hoa đã hồng nhánh đỗ quyên
Đò ngang rời bến, cánh chim theo bầy.
Chiều rồi nắng lại về tây
Mưa lên xứ bắc, còn đây một mình.
Tìm em cuối vực, đầu ghềnh
Gặp cô đơn giữa lênh đênh biển trời.
Một mình buồn lắm em ơi
Em hay có biết là tôi một mình?
2.
Một mình bởi nỗi chung tình
Một mình thấu hiểu một mình nửa nhau.
2003
Chiều mưa Thương Bạc
Ta hẹn hò nhau đến công viên
Bên Tràng Tiền một chiều lộng gió.
Thương Bạc vẫn mơ màng yên ả
Trong dư âm những khúc thơ tình.
Bỗng đám mây vần vũ thượng nguồn
Như đã chở đầy dông mùa hạ.
Phía rừng xa chim vội bay về tổ
Dòng Hương reo sóng vỗ mạn thuyền.
Mưa đang về Thương Bạc phải không em
Ngỡ ly cạn nên mưa thêm chút nữa ?
Mưa nhả thơ, gẩy đàn, mưa hát múa
Tâm hồn vui uống trọn những ly mưa.
Thương Bạc nhạt nhòa dưới những làn mưa
Tràng Tiền ngả nghiêng chao theo sợi nước
Trời dừng mưa, cõi lòng như mưa tiếp
hóa cánh thơ tình không địa chỉ bay đi…
2005
Thế chăng
Xưa rằng: lựa mật - kén đường
Quên trăng - nhớ gió, thương ong - ghét ruồi.
Chuyện đời cũng vậy mà thôi
Đang mưa thì nắng, đang vui lại buồn.
Lắm người như thể kẻ dưng
Giữ vẻ vô tình trước cảnh buồn thương.
Và thơ đâu phải nói nôm
Gạch ngang, phẩy dọc, xuống dòng thành thơ.
Hồn thơ đâu thể hững hờ
Làm tươi ngọn lá cháy khô bên trời…
2007
Nhờ anh cất dùm
Ai cất dùm giọt nắng,
ai cất dùm nụ cười
sau một ngày không vui,
nhiều ngày mưa tuôn rơi ?
Em như một nụ cười
Trong đớn đau tất tả
Biết nhờ ai cất dùm?
Em như giọt nắng hồng
Trong ngày mưa sũng ướt
Muốn cất dùm, cậy ai ?
Đêm trước đầy trăng mật
Nếu biết mai mưa tuôn,
Và đêm nay hết buồn
Nếu biết ngày mai khóc.
Thì anh ơi cất dùm
Nụ cười
Giọt nắng
Của em qua một thời
Dẫu vô thường cũng mặc...
Bao giờ đau khổ ngoai nguôi
Nắng đâu làm lạnh bao giờ
Bởi tim Em đã vật vờ đóng băng.
Sông đâu quên bến, lạc dòng
Bởi Em thay dạ đổi lòng đó thôi.
Bao giờ đau khổ ngoai nguôi
Vá lành vạt nắng ngang trời cho Ta
Để trái tim sống yên hòa
Để thuyền cập bến, để Ta bên Người.
1994
Đến bên em mà nguyền
Không thể là sóng xô, xin làm bờ dịu êm.
Không thể bờ dịu êm, xin được làm con nước.
Không thể là con nước, xin sẽ là áng mây.
Không thể là áng mây, xin làm tia sáng chớp...
Nếu mọi điều không được
Thì ta đã có em !
Thì ta đã có em !
mà ấm đêm lạnh giá - áng mây hồng trong em,
đã nên thành dòng chảy - con nước nguồn từ em,
đường đời nên hạnh phúc - cát nền em dịu êm
bầu trời cao xán lạn - bởi mặt trời của em…
Chẳng phải đi đâu nữa
Đến bên em mà nguyền !
Đến bên em mà nguyền !
Để mây hồng của em không vỡ tan trong gió.
Để mặt trời của em mỗi sáng bình minh tỏ.
Để cát mềm của em không trôi dạt xôn xao.
Để tình yêu của em luôn dào dạt ngọt ngào.
2006
Cánh sóng xa
Đứng trước biển em bồn chồn theo sóng
Dạt dào tung bọt trắng phía khơi xa
Và rộn ràng từng đợt vỗ xô bờ
Em bé nhỏ dại khờ tan vào sóng.
Em lặng ước, thầm mong ngày anh đến
Khi biển hồng gió lặng giữa bình minh.
Rồi hoàng hôn buông màn đến tím
Biển về đêm, em vẫn đợi một mình.
Đêm còn trăng vời vợi trong ngần
Vệt sao sa vô tình rơi xuống biển
Em cứ tưởng đêm này anh sẽ đến
Chị Hằng vui đốt nến phía trời cao.
.
Sóng trải lòng, muôn âm hưởng xôn xao
Hóa hồn em vào màn đêm hoang lạc.
Anh không đến, giấc mơ tình trôi dạt
Theo biển xanh cánh sóng lại xa bờ...
1965
Nắng vào giáo án
Bên trang giáo án trên bàn
Nắng qua khe liếp tỏa lan khắp phòng.
Mắt nắng lúng liếng như gương,
Tóc nắng từng sợi vô thường phiêu diêu.
Nắng cười vui biết bao nhiêu
Hỏi đời: “… nay có Cầu Kiều sang không?”
Yêu nghề đời vẫn đèo bòng
“…Thương con muốn chữ ngại không có thầy!”
Ánh chiều xuống ngủ lùm cây
Trong trang giáo án vơi đầy ưu tư …
1996
Sắc cầu vồng
Khen ai vẽ sắc cầu vồng
Lục, lam, chàm, tím, đỏ, vàng và xanh.
Số em nặng gánh với tình:
…Má em ”tím” - bởi buồn tênh một thời.
Đôi mắt ”xanh lục” - em vui.
Tóc pha màu ”đỏ” - dáng đời lửng lơ.
Mộng ”vàng” - ở chốn hư vô.
Khói ”lam” - chiều thoảng bến bờ đợi trông.
Áo ”chàm” – em bận theo chồng…
Khen ai vẽ sắc cầu vồng đa đoan.
2008
Bên đồng lúa
Đông về cùng những cơn mưa
Mang theo giá lạnh qua trưa mạ già.
Mình em đốt lửa trên bờ
Mạ già bớt cóng, em thơ tái bầm…
Xuân sang lúa đã vàng đồng
Gió mơn man hát, nắng hồng hồng reo.
Vuốt ve chẹn lúa liêu xiêu,
Lòng em tơ tưởng bao điều thiết tha.
Anh đi giữ biển đảo xa
Ngày đêm trông vọng quê nhà yêu thương
Dập vùi những trận cuồng phong
Lênh đênh giữa sóng muôn trùng hiểm nguy
Trái tim son sắt lời thề
Anh xung quân ngũ giữa thì tuổi xuân.
Em nguyên một mối tình thân
Khi mùa đang chín muôn phần nhớ mong.
2011
Phà qua sông
Thôi trở lại nghe em, ta tạm biệt
Khúc sông này phà vẫn mải mê qua
Nên sẽ đón đưa anh thêm bao lượt nữa
Về với con đi em nhỡ bóng lại xế tà…
Theo thời gian thoảng qua như gió thổi
Trôi trên sông bát ngát những thu vàng.
Mãỉ còn lại dư âm bàn tay em nóng hổi
Khi tiễn anh người khách bước sau cùng.
Linh Cảm một thời phà tần tảo qua sông
Để những dịp chúng mình đón đưa nhau vồi vội.
Giờ đã có chiếc cầu bắc qua bến mới
Bóng phà xưa vào ký ức thân thương…
1973
Hẹn em cuối tuần
Anh hẹn em cuối tuần lại tới
qua ngày đêm bom dội pháo gầm
chân hối hả guồng xe đi vội
nỗi lo âu rải khắp con đường.
Làng xóm xác xơ hố đạn, vũng bom
màu nguỵ trang phủ xanh từng lối hẻm
mỗi phút trôi qua khét mùi khói đạn
khách qua đường vĩnh biệt vô danh…
Anh hẹn em trở lại cuối tuần
Giữa tháng năm chiến tranh khốc liệt,
Bao sự sống liền kề bên cái chết
Chốn làng quê chẳng giây lát bình yên.
Chiếc cầu ta qua gẫy rồi hỡi em
Con đường ta quen hố bom bới nát
Cây xanh bên đường xác xơ, đổ rạt,
Những mái nhà lối xóm hóa tàn tro ?!
Khao khát một ngày quê ta vào đêm
không còn những chiếc dù pháo sáng
lửng lơ treo theo những làn bom đạn,
bầu trời trẻ thơ lại bát ngát dịu hiền.
Thế hệ ta trải qua chiến tranh
Gian khổ hy sinh vẫn đi lên phía trước
Đường sẽ dài rộng hơn, cầu sẽ lao thêm nhịp
Quê hương ta cuộc sống lại yên bình.
Để cuối tuần anh sẽ lại gặp em…
1972
Chỉ là em thôi
Ví em là hoa đào, ngại mỗi năm một lứa
Ví em là cơn gió, sợ cả tháng không dừng
Ví em là dòng sông, e rằng đôi ba bến
Ví em trở nên biển, quá mênh mông xa vời.
Lòng thầm hỏi em tôi, điều chi em thích nhất:
Nếu em là mặt đất, đất hiền ôm cây tươi
Nếu em là bầu trời, trời cao choàng mây trắng
Nếu em là giọt nắng, nắng bay vào mắt anh
Nếu em là vầng trăng, trăng ru hồn anh hát
Nếu em là bờ cát, cát vui bước anh về
Nếu em là bài thơ, thơ nâng đời bay bổng.
Để rồi em chẳng chọn từ những điều ví von
Em chỉ là em thôi, bên anh tròn năm tháng…
2004
Lỡ
Lỡ rồi, trót lỡ mất rồi
Lỡ cơ ban sáng, lỡ thời hoàng hôn,
Lên ngàn, xuống biển lỡ luôn,
Lỡ say men rượu, lỡ buồn tiếng ca,
Lỡ thương thân phận phong ba,
Lỡ đau chiếc lá chiều tà úa rơi.
Lỡ khéo khôn trót lắm lời,
Lỡ ngu ngơ để người đời nhạo khinh.
Lỡ hiểu ra bản thân mình
Lỡ nổi trôi nợ ba sinh giữa đời…
Van người đừng lỡ tình tôi
Lỡ mai sau phải một đời cô đơn !
1966
Sao núi
Đêm nay sao ở lại
núp bóng núi chờ ai
để mình ta mong mỏi
đếm sao suốt canh dài.
Mây cũng đã ngừng trôi
Gió như lặng lâu rồi
Riêng mình ta ở lại
vọng ánh sao cuối trời.
Muốn em là bóng núi
Muốn em là mây bay
Muốn em là gió thổi
Ta làm sao đêm nay.
Để sao sà xuống núi
sao chìm trong áng mây
sao theo cơn gió thổi
thức suốt đợi ngày mai…
2001
Ca trù Cổ Đạm cho em
Đưa em về lại quê tôi
Ca trù Cổ Đạm một thời vàng son.
Nay ca nương với kép đàn
Cùng quan viên đã hợp tan mấy lần.
Nắng chiều núi Hống nghiêng nghiêng
Chạnh lòng mái đẩy bến thuyền Lam Giang.
Mai qua phía biển nồm lên
Áo tơi người lại bỏ quên bên đồng.
Ai trao em tấm yếm hồng
Để mơ đêm hội qua sông xem trò.
Thôi về, anh hát lời ru
Sắm vai xuống chiếu ca trù… cho em.
Về đi em, về theo anh
Một ngày vắng bóng, sao duyên trọn đời ?
2007
Tình mây và gió
Tình là gió nên vẫn ở bên mây
Tình là mây nên vẫn thường theo gió
Khi mây buồn gió ở bên tâm sự
Khi gió vui mây thành đóa hoa tình.
Ôi những khi khoảng trời bình yên
Không gió rì rào, không mây bảng lảng
Cứ tưởng đời trở nên quạnh lắng
Vô cảm lạnh lùng trước những buồn vui.
Hành trình gió và mây trong khoảng đất trời
Khi vần vũ, khi bồng bềnh, phẳng lặng
Giữa thinh không xa vời, cao thẳm
Đầy rồi lại vơi... đa sắc, đa hình.
Gió và mây giữa cõi mông mênh
Luôn ở bên nhau hợp tan... khôn xiết
Ôi tình yêu qua sinh ly tử biệt
Vẫn quyện hòa nên một mối tơ duyên.
2004
Tặng em
Rì rào cánh gió bay qua
Lung linh tia nắng, la đà cơn mưa.
Thì ra trời đất giao thì
Bâng khuâng ta biết tặng gì cho em ?
Tặng mưa, phải lúc em buồn
Tặng làn gió khi em quên lối về
Trao luôn cả vạt nắng kia...
Để ta giữ lại những gì em mong.
Là đây cả tấm lòng thành
Bấy nhiêu gửi tặng trung nhân một đời !
2000
Sông tình
Sông xuân rạo rực chờ ai
Sông hè ở cuối chân trời mộng mơ
Sông thu cuộn sóng thẩn thờ
Sông đông giá lạnh ấp bờ bâng khuâng.
Đổi thay chuyện của đời sông
Nào ai bơi lội một dòng đôi khi.
Dòng đời tựa một giấc mê
Cạn lòng xao xác, ngập bề lênh đênh.
Người ơi nhặt lấy trái tim
Trôi hoài trên khúc sông tình đa đoan...
1992
Rời ga
Chuyến tàu lăn bánh rời ga
Người Nam kẻ Bắc thật xa xa vời.
Bao giờ gặp lại em tôi,
Bao giờ có được một thời đã qua
Nghe lời môi nói thiết tha
Nghe đôi mắt kể chuyện ta chuyện mình...
Tiếng còi phiêu dạt lòng anh
Anh đi em ở... thôi đành chia xa.
1976
Đêm trắng
Biết là phải đến tháng sau
Kỳ hè mới tới, nhịp cầu mới sang
Mà nay tôi đã đợi nàng
Đêm đêm thao thức, mơ màng, ngẩn ngơ...
Thì ra tôi nhớ, tôi chờ
Hoá thành đêm trắng bao giờ, nàng ơi.
1978
Nhớ về em
Đâu chỉ nhớ chuyến đò qua sông.
và hương rạ thơm đồng lúa chín.
Đâu chỉ nhớ cánh rừng chiều tím.
và ánh đèn đăng góc phố đêm huyền...
Anh hiểu là đã rất nhớ em
cũng chẳng biết tự bao giờ vẫn thế.
Tất cả quanh anh sẽ thành vô nghĩa
nếu một phút trên đời không được nhớ về em.
1978
Bằng lăng nhớ
Bằng lăng lối phố nở đầy hoa
trong gió mơn man nắng tháng ba
Vui bước hai người qua ô cửa
nhặt cánh rơi vương lúc chiều tà.
Rồi kẻ ra đi, kẻ đợi chờ
Để phố sang chiều tím mộng mơ
Những cánh bằng lăng cùng thổn thức
gọi gió tháng ba đến chuyện trò.
Đã mấy tháng ba lứa xuân thì
Chiến trường ngừng súng, đợi người đi.
Bằng lăng tím nở trên nhành biếc
Giữ chút buồn rơi trong tái tê.
Người đi, khuất bóng chẳng trở về
(người chờ buông kín sáo hồng kia !)
Bằng lăng lặng lẽ rơi bên ngõ
In dấu một thời những biệt ly...
2002
Giọt nắng xuân thì
Hồi ấy em trẻ non
Chạy ra đồng tìm nắng
Nắng rải trên lá cây
Nắng rơi đầy mặt ruộng.
Nắng làm em luống cuống
Rải sắc vàng đồi sim
Như hạt sương nho nhỏ
Nắng cựa mình lung linh.
Đêm ấy trăng đầu xuân
Một vầng trăng vằng vặc
Rọi qua thềm mấy vạt
Ngỡ giọt nắng xuân thì.
Thì ra là giấc mộng
Mấy đêm rồi theo em
Anh cười và hóm hỉnh:
”Em đâu phải một mình”
Nếu đêm mà có nắng
Giọt nắng xuân tình anh
Đang đi vào giấc mộng
Đưa em tới mông mênh…
2009
Hồng
Hồng sắc hoa anh đào
Bình minh xôn xao hồng sắc nắng.
Hồng trái tim tĩnh lặng
Nóc nhà tươi hồng ngói âm dương.
Hồng giấc mơ yêu thương
Nụ hoa đời hồng thắm.
Hồng chân trời xa thẳm
Cánh thiệp hồng báo vui.
Hồng mao giống ngựa trời
Lời si hồng có cánh.
Hồng tình yêu của em
Hồng tình yêu của anh!
Hồng mây trời sóng biển
Hồng cánh buồm cập bến...
Hồng con đường chông gai
Hồng chân trời ngày mai.
2005
Đường một chiều
Trưa Sài Gòn, trời không gợn mây
Đường một chiều với hàng sao râm mát,
Những nụ hoa cánh chuồn rơi rơi cuốn nhịp
Theo gió làn xe hối hả... kín đầy.
Thoáng thấy em dừng dưới tán hàng cây
Hướng về phía ai tìm đường xin lối,
Dòng người vô tư, mắt em bối rối
Để với ai, như xa cách nghìn trùng...
Cây vẫn rung và gió chẳng dừng
Lá trút đổ cùng hoa rơi lả tả,
Con đường xưa vùi sâu vào nỗi nhớ
Phôi phai dần từng dấu chân quen.
Ở bên này, ai từng đã đợi em
Như những trưa nào chờ ai bên đó.
Phố xá lên đèn, hoàng hôn lại đổ
Trĩu nỗi biệt xa, đêm chóng quay về...
Con đường một chiều đâu lối đi qua
Khi ánh đèn xanh chỉ đường chẳng tắt.
Trong ảo ảnh đi kiếm tìm sự thật
Lúc khát khao hoá từng cánh hoa chuồn...
1994
Người si
Có lẽ người si lắm dại khờ
Hương tàn, nhụy héo vẫn còn mơ.
Lang thang lối cũ không lời hẹn
Lặn lội dòng nay chẳng bến chờ.
1990
Không đề 1
Biết nghe lời của cát trong cơn lốc vô thường
Biết nghe lời của sông giữa bão dông quằn quại
Để hiểu lời ngang trái từ cuộc đời trái ngang
Để hiểu lời nhân gian qua câu ca đàm tiếu.
1995
Không đề 2
Bàn tay che được bao nhiêu góc mặt trời,
Tâm can dấu được bao nhiêu ánh mắt người ?
Giọt sương còn vương giữa lá hoa tươi rượi
Muôn dòng suối nhỏ lưu nguồn mãi biển khơi.
1998
Không đề 3
Ta sang chiều bởi đã nhiều ban sớm
Ta già nua sau những buổi thanh xuân.
Ta yên lành khi được sống chính mình
Ta say xỉn trong men đời thơm nức.
Ta nâng niu những điều chân thực
Ta hướng về cuộc sống tình yêu.
Bên lối nhỏ ta làm đời cây cỏ
Ngậm sương trời và nhận nắng phiêu diêu.
2003
Không đề 4
Này, kẻ trò ơi, lại thế rồi
Gặp thầy chẳng thưa thốt thì thôi !
Cớ chi luôn ghét trò thầy nữa,
Bất lễ, trò vui được mấy hồi ?
2002
Không đề 5
Hết xếp bậc này đến cấp kia
Theo trò bầu bán lắm nhiêu khê.
Rừng hoang lúp xúp cây thưa thớt
Cứ tưởng bồ đề hóa gộc si.
2002
Tự trào
Hiếm hoi chỉ còn mấy sợi
Mái xanh gửi lại cho đời
Tháng năm nhọc nhằn chắp nối
Sợi bền còn bấy nhiêu thôi.
Trở về nguyên sơ cát bụi
Thấy ta một nét riêng người !
Cây đưa lá vàng xuống cội
Quả mọng trên cành chưa vơi...
2008
Tiếng đàn tri âm
Thân tặng tác giả Phan Đình Ngân
nhân đọc tập Thơ ”Bên lề phố”,
NXB Thuận Hóa, 2011
Sải cánh chim bay thượng đỉnh ngàn,
Đồi thông lượn xuống bãi đầu giang.
Thương thời kiếm củi bên sườn núi,
Nhớ thuở mò rươi cạnh bến làng.
Xóm cũ vươn vai ngời mái ngói
Cây đa xòe tán rạng đường Xuân.
Bạn tình quê gặp ”Bên lề phố”,
Thi phẩm trao tay chạm phím đàn.
Huế, tháng 01-2012
Thi hữu Đinh Đại Minh
CLB Hương thơ xứ Huế
Nàng ”Hương...” chung thủy
Thân tặng tác giả Phan Đình Ngân
Nhân đọc bài “Vẫn mãi tình”
Trong tập Thơ: “Bên lề phố”
NXB Thuận Hóa, 2011
Xuân hạ rỡ ràng mùa nắng đổ,
Thu đông buồn bã tiết mưa tuôn.
Cơ trời ấm lạnh đa đoan lắm,
Chỉ có “Hương...” mình trọn kiếp thơm.
Huế, Tháng 01-2012
Thi hữu Đinh Đại Minh,
CLB Hương Thơ Xứ Huế
Gửi bạn
Thân tặng tác giả Phan Đình Ngân
Nhân đọc 2 tập Thơ: “Thời gian xanh”
và “Bên lề phố”, NXB Thuận Hóa
Cảm ơn bạn đã tặng thơ
Hồn thơ lai láng… ngẩn ngơ nhớ người.
Nhớ giọng hát, nhớ tiếng cười
Bạn cùng phấn trắng nhưng đời vẫn say.
Chắt chiu tháng tháng ngày ngày
Khơi trong gạn đục… thơ này làm nên.
Phải chăng nhờ có vợ hiền
Đào đà khuya sớm chèo thuyền cùng Ngân ?!
Cẩm Xuyên, Hà tĩnh, Tháng 9-2011
Bác Phạm Hữu Lượng –Nguyên PCT UBND Huyện.
Mục lục Trang
1. Thơ tôi | |
2. Mờ sương khói | |
3. Tóc em | |
4. Cái chạm đầu | |
5. Sao lại là | |
6. Bao điều chưa nói | |
7. Bâng khuâng | |
8. Nhà hai chúng mình | |
9. Chợt | |
10.Nắng theo em về | |
11.Xuân lại về | |
12.Chim én nói gì | |
13.Biển và cát | |
14.Hoa giấy | |
15.Gửi nắng xuân thì | |
16.Yêu em, nhớ em | |
17.Hạnh phúc giản dị | |
18.Tình em xứ Nghệ | |
19.Nhịp tim dại khờ | |
20.Nắng về | |
21.Bồi hồi | |
22.Dấu yêu tuổi thơ | |
23.Mơ về nơi đắm say | |
24.Em là thơ | |
25.Tiếng em | |
26.Tết nhà giáo chức | |
27.Xuân muộn | |
28.Trước biển mênh mang | |
29.Nắng ở lòng sông | |
30.Hoa và em | |
31.Một dáng xuân | |
32.Em sẽ đến | |
33.Hương mùa lúa | |
34.Ngắm trăng xuân | |
35.Nắng ngoài ô cửa vào đây | |
36.Chờ em | |
37.Tình yêu – nguồn sáng trái tim | |
38.Lời ru cho gió | |
39.Một mình | |
40.Chiều mưa Thương Bạc | |
41.Thế chăng | |
42.Nhờ anh cất dùm | |
43.Bao giờ đau khổ ngoai nguôi | |
44.Đến bên em mà nguyền | |
45.Cánh sóng xa | |
46.Nắng vào giáo án | |
47.Sắc cầu vồng | |
48.Bên đồng lúa | |
49.Phà qua sông | |
50.Hẹn em cuối tuần | |
51.Chỉ là em thôi | |
52.Lỡ | |
53.Sao núi | |
54.Ca trù Cổ Đạm cho em | |
55.Tình mây và gió | |
56.Tặng em | |
57.Sông tình | |
58.Rời ga | |
59.Đêm trắng | |
60.Nhớ về em | |
61.Bằng lăng nhớ | |
62.Giọt nắng xuân thì | |
63.Hồng | |
64.Người si | |
65.Đường một chiều | |
66.Không đề 1 | |
67.Không đề 2 | |
68.Không đề 3 | |
69.Không đề 4 | |
70.Không đề 5 | |
71.Tự trào | |
72.Tiếng đàn tri âm | |
73.Nàng “Hương...” chung thủy | |
74.Gửi bạn |
§Õn víi n¾ng xu©n
Th¬
PHAN ĐÌNH NGÂN
NHÀ XUẤT BẢN THUẬN HÓA
33 Chu Văn An – Huế
ĐT: 054.3823847 – 3821228
Fax: 054.3848345
Email: nxbthuanhoa@vnn.vn
Chịu trách nhiệm xuất bản
NGUYỄN DUY TỜ
Biên tập
ÁI LINH
Bìa
.........
Trình bày sách
PHAN ĐÌNH NGÂN
Sửa bản in
Tác giả
| |

Em là Viết Anh lớp K45 B2QT. Theo em thầy nên chia mỗi bài mỗi Entry dễ đọc hơn thầy ạ.
Trả lờiXóaĐây là Blog của em:
Trả lờiXóahttp://anhduong.wordpress.com/
http://www.facebook.com/nangluongxanh?sk=notes