Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

CHO CON ĐƯỢC THỨC


CHO CON ĐƯỢC THỨC 

Mới đêm qua còn giấc ngủ vùi
đắm chìm con trong tiếng à ơi của mẹ:
có một láng giềng gần “môi hở răng lạnh”
“sông liền sông, núi liền núi” bên mình…
Sáng hôm nay nổi sóng biển Đông
xót xa, giật mình, con thức.
                                 
Đất nước con có hình chữ “S”
một bên là đất liền – một bên là biển nước
biển Đông ôm đất liền từ thuở hồng hoang
giữa Thế giới muôn trùng có một Việt Nam.

Con hiểu mẹ buồn để lời ru vỡ tan
khi cắt bỏ điều viễn vông của một mối tình hữu nghị
thấm thía nỗi đau nước nhà bị đô hộ
                                                   mấy ngàn năm
để dương cao khí phách chống giặc Bắc xâm lăng
nhớ bài học một thời Mỵ Châu lầm lỡ
và ảo mộng về phương châm
                                          “Mười Sáu Chữ Vàng”?

Mẹ ơi, xin cho con được thức
để từng thước đất đầu châu thổ Sông Hồng
                 đến cuối Cửu Long phải được bảo toàn,  
từng mét vuông núi đồi suốt Hoàng Liên Sơn
                             dọc dãy Trường Sơn phải giữ
từng tấc biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc
                 chủ quyền của Việt Nam muôn thuở
Ôi Việt Nam - Tổ Quốc linh thiêng
một dân tộc không thể nào bị kẻ thù đồng hóa
mãi trường tồn dòng giống Con Rồng Cháu Tiên.

Mẹ ơi, từ nay con sẽ thức
đập tan sự hung hăng ngang ngược
đấu tranh cho một biển Đông không tranh chấp
                                                          chủ quyền
dẫu có thể không chừng một Điện Biên dưới biển
cho Thế giới hài hòa ổn định bình yên.

Mẹ ơi, cho con được thức!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét