Đã không còn con đường
thuở xưa
Một sọc dài giữa hai bờ
thảm cỏ.
Ngỡ tưởng lối mòn cuộc đời
có từ khi nhỏ
Con đường chẳng dành riêng
những dấu chân trần
Dài mãi về sau giữa thế
gian này.
Thời cuộc trôi qua, mưa
nắng vơi đầy
Trang lứa ở lại quê chẳng
còn mấy nữa.
Đứa vào chiến trường hy
sinh trong khói lửa
Đứa lạc sang vùng đô thị
không về…
Ta bồi hồi khi trở lại quê
Ngày ấy khăn điều tung
tăng mùa phượng đỏ
Ngày ấy đào hào tránh bom,
nóc hầm phủ xanh cây cỏ
Ngày ấy chiếc phà từng
chuyến vượt sông Lam
Dưới ánh sáng đèn dù lơ
lửng trong đêm.
Ngày ấy, cụ già tất bật
gánh gồng
nồi niêu, sắn, khoai, lạc,
vừng… lên chợ
Những đứa trẻ ngồi lưng
trâu bùn đen nham nhở
Môi tím lem nhem màu trái
sim rừng.
Những mái tranh liêu xiêu
dưới khóm tre làng
Sân tráng bùn non, rào
xanh cây dâm bụt.
Vọng lên giữa chiều suông
điệu hò, câu ví dặm
“Giận thì giận mà thương
lại càng thương…”
Ôi những cái tên Cương
Gián, Tiên Điền
Cổ Đạm, Tà Ao, Phan Xá
Rào Mỹ Dương, đập Cồn
Tranh, rú Mồng Gà,
đình Hội Thống,
Đền thờ Đức Hoàng Mười,
Khu lưu niệm
Nguyễn Du…
Năm tháng chẳng nhạt phai
trong mỗi giấc mơ xa.
Nhưng sâu thẳm có nỗi niềm
đau đáu
Tờ báo nhật kỳ quá nhiều
trang dành cho quảng cáo.
Bên nôi trẻ bây giờ thiếu
vắng giọng Kiều ru
Bài lịch sử ít nói về mộ
người lính năm xưa…
Vẫn biết ngày mai thuộc
tuổi trẻ thơ:
Chúng không chỉ phát âm
tiếng quê hương đất mẹ,
Chúng có thể giỏi tiếng
Tây
và sành gõ phím a còng (@)
thế hệ,
Lũ trẻ hơn chúng ta thời
theo dấu chân bò.
Chỉ cầu mong tồn sinh ngôn
ngữ có tâm hồn
Để kết nối muôn đời
mãi tiến lên trong trào
lưu lịch sử.
Không để chúng chỉ sống
bằng quá khứ
Hãy bởi cả bây giờ
và tương lai… mà nâng tầm
vóc quê hương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét