Dõng ch©n nói
Hèng väng c©u ca trï
Ngỡ là núi Hống nghiêng nghiêng
Biển lao xao sóng ôm triền ngẩn ngơ,
Ngỡ chiều khói tím mây tơ
Dòng Lam một dải đôi bờ nông sâu
Ngỡ lối xưa vàng hoa ngâu
Trẻ thơ thủng thỉnh theo trâu về chuồng
Ngỡ niềm vui giữa đêm buông
Lửa lò gốm đất tô hồng má em
Ngỡ chiếu son
trải sân đình
Ca Nương, Kép
đàn đáy, Quan viên lên hầu?
Khôn lường
bao bận bể dâu
Thương ai
quên nhớ nhịp cầu xóm quê
Lời ca non
nỉ, dãi dề
Bổng trầm
trong cõi đam mê vô thường
Sóng lừng
rưng rức bể đông
Gió phơn Ngàn
Hống... nao lòng câu ca
Ta chơi vơi
quên chiều qua
Ca trù Cổ Đạm
xưa xa vọng về?
Đa đoan những
khúc tình quê
Ngỡ như lột
xác tìm về cố hương?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét