Qua ng· ba §ång Léc
Chúng tôi đã đi qua nhiều nơi
Vẫn chưa gặp một ngã ba khác nữa:
Ngã ba máu lửa
Ngã ba Nhân Dân.
Đồng Lộc ngã ba sâu thẳm trái tim mình.
Xin cúi lạy phụng đài tưởng niệm
Hình bóng các Cô lưu giữ hương linh
Xin được khóc trong nỗi niềm bi tráng
Về một thời xa xưa chiến tranh...
Đã trôi qua hơn bốn mươi năm
Mà không hề có thêm một tuổi.
Vẫn những ngày của bóng trẻ thơ
Tìm bò, gọi bê trong khu bom đạn dội.
Vẫn giây phút hồn nhiên chia tay mẹ cha
Tạm biệt mái trường, đi theo tiếng gọi
Chưa một lá thư tình ở tuổi tròn trăng
Để tất cả trở thành thanh niên xung phong.
Các Cô ơi,
Giờ này nơi đây:
Đất chở che có làm da rát bỏng
Nắng dãi dầu có đủ cây phủ bóng
Mưa dạt trôi còn có núi ngăn dòng
Gió biển về có mát dịu, hoa cỏ có làm hương
Mà đôi mắt vẫn dõi theo chúng tôi mỗi bước ?
Ơi các Cô gái Ngã ba Đồng Lộc
Thế giới nào các Cô đã tồn sinh ?
Quá khứ hào hùng. Thân phận mỏng manh.
Hỡi những Rạng những Cúc những Hạ những Xuân
những Nhỏ những Tần những Xuân,
những Nhỏ những Tần những Xuân,
những Xanh, những Hường những Hợi !
Có ai chưa kịp chải đầu, vấn khăn
trước lúc cầm cuốc ra đường cùng đồng đội ?
Không được tiếp tục bước vào những
ngôi trường mới, các cô có
buồn không?
Không được về quê Hà Tĩnh, Đức Thọ, Hương Sơn
thăm lại mẹ cha, các cô có
đau lòng ?
Dãy bồ kết sau những trận
bom đã lại
đơm trái thơm, các cô có còn được gội ?
Ngã ba nay đã nhiều thay
đổi
Mặt đường láng nhựa lát xi
măng
Xe nối xe… đi suốt dãy
Trường Sơn
Có làm đau người xưa từng
ngã xuống:
Không chỉ giữa nút thắt
của một miền, một tuyến
Không chỉ buổi chiến
tranh, không chỉ lúc hòa bình ?
Những xin người được thắp
một búp nhang
Cho tuổi hai mươi của Mười
Cô không rơi
vào quên lãng
Nén hương lòng cháy lên
dưới phụng đài tưởng niệm
Để làn khói bi hùng bay
mãi khôn nguôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét