Qua vïng kh«ng sãng
Khi đi qua vùng không phủ sóng
Thương dòng sông cạn nước trông nguồn
Thương áng mây cuối trời chờ gió
Thương nhành tre lỡ nhịp hững hờ rung.
Ta hỏi gió nợ nần gì không nhỉ
Mà hàng tre xao xác mãi ngày về
Cơn mưa chiều mát dịu mảnh đời quê
Không sóng vỗ mà đời ta sóng vỗ.
Khi ra khơi mới hiểu bờ sóng dội
Lúc vào lộng mới tỏ bãi đá ngầm
Con thuyền nhỏ căng buồm no gió mới
Quên biển rộng dài vô định sâu nông.
N&C, 2005
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét