Thơ Phan Đình Ngân
Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014
NẮNG TRỜI ĐÔNG ẤY
N¾ng trêi ®«ng Êy
Heo may sắp sửa qua
Thăm thẳm một trời xa,
Nắng phía sông phiêu lãng
Mây trên núi nhạt nhòa.
Con đò mong bến nước
Cánh bướm nhớ vườn hoa.
Bởi nắng trời đông ấy
Chiều tàn vẫn tỏa ra.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bài đăng Mới hơn
Bài đăng Cũ hơn
Trang chủ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét