Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

Các con Giáp thời nay (T7,8,9,10,11,12)





THÂN
Tháng 7
Vốn được sinh ra giữa đại ngàn
Con đường biến cải lắm gian nan.
Cành cao chẳng sợ leo sưng bụng
Dốc đứng nào lo trượt bể gan.
Bắt chước vì chương trình lập sẵn
Ngu ngơ bởi sách vở nghèo nàn.
Xin đừng trù ẻo nhau đồ khỉ
Giáo dục vô tình, khỉ chịu oan.


 DẬU
Tháng 8
Sinh ra đã có cánh, lông mà
Chẳng được là chim, chỉ gọi gà !
Sớm tối loanh quanh trong lán trại
Trưa chiều xáo bới cạnh sân nhà.
Đôi khi cúng tế ngồi bàn thượng
Thỉnh thoảng đỏ đen chọi sới xa.
Đẳng cấp khác nhau qua tiếng gáy
Cần gì đấm đá nát xương da ?

TUẤT
Tháng 9
Ra đi khóa cổng, cún trông nhà
Mặt cún buồn tênh, vẻ diết da.
Lạ đến canh chừng giương mắt, sủa!
Quen sang hớn hở vẫy đuôi, cà!
Trung thành với chủ dù nghèo, vượng
Gắn bó theo nhà mặc cận, xa.
Phận tuất bên đời, chưa thể kết
Phòng khi lẩn khuất lũ ranh ma.

HỢI
Tháng 10
Hợi cũng là heo, giống lợn thôi
Mang danh kẻ trác lạc, chây lười.
Lâu to nhỏ vóc, gu phường nhậu
Chóng lớn đô con, hợp hội nuôi.
Nạc đủ, mông dày thu đẫy túi
Tai xanh, thịt nghệ lỗ tràn cơi.
Heo vàng tích cóp từng xu lẻ
‎Việc nhỏ làm nên chuyện ích đời.


Tháng 11
Chuột ta gọi Tý, họa là Tèo
Lọc lõi, tinh anh, bé hạt tiêu !
Khéo léo ăn chùng nơi lắm thóc
Khôn ngoan đục khoét chốn không mèo.
Trao dâng thể xác khoa y học
Tích tụ bầy đàn xóm thợ nghèo.
Giữa đám dân gian truyền khẩu miệng:
Đồ sang chạm mặt Tý – càng yêu !

SỬU
Tháng 12
Một nắng hai sương chẳng kể công
Siêng năng cày kéo, bạn nhà nông,
Đồ ăn thiếu đói cần người liệu
Bệnh tật lan truyền phải kẻ trông !
Lúa nước thiên cơ mừng xuất khẩu
Trâu vàng địa lợi phúc gieo trồng.
Nông gia gặt hái vui mùa bội
Hạnh phúc chan hòa cả núi sông.



Hạnh phúc chan hòa cả núi sông
Khi đời tránh được những tai ương.
Cưa sừng làm nghé ra tuồng dởm
Tát nước sang sông luẩn quẩn đường.
Phát triển nông thôn nền quốc sách
Giao quyền ruộng đất đạo minh vương.
Chăm lo khoai lúa bền lưng cật
Vững bước xông pha mọi chiến trường.

Các con Giáp thời nay (T1,2,3,4,5,6)



THÌN

Tháng 3
Dân truyền: ngút thẳm cõi thanh thiên
Ấy chốn tôn nghiêm của sứ Thìn,
Quý hiếm hơn bao loài quý hiếm
Linh thiêng vượt hẳn bậc linh thiêng.
Ngàn năm dẫu đất đen, dân đỏ
Mãi mãi là con Rồng cháu Tiên.
Đổi mới muôn người đều một dạ
Bay lên ! Rạng rỡ nước non mình.



Bay lên ! Rạng rỡ nước non mình.
Tổ quốc từng qua cuộc chiến chinh.
Sức mạnh tinh thần nâng vóc dáng
Anh tài trí tuệ giữ văn minh.
Thương trường mảnh đất đầy hoang tử
Đất nước chiếc nôi mãi trường sinh.
Hướng tới tương lai bao sáng lạn
Bay lên ! Ôi đất nước Rồng Tiên !



 DẦN 

Tháng 1
Cọp sống trong rừng được mấy hơi
Khi rừng cạn kiệt tới nơi rồi ?
Giương oai, giọng thét thanh uy lực
Dụ miếng, râu queo vẻ lả lơi.
Bị cháy lâu rồi, lông cứ đốm
Mài rèn thuở nhỏ, vuốt càng tôi.
Thương thay mãnh hổ không rừng rú
Họa lắm còn tranh vẽ để chơi.

MÃO

Tháng 2
Sinh ra móng vuốt đã dài rồi
Vẳng tiếng kêu meo chuột hụt hơi,
Có lúc thi tài, leo cột bỡn
Đôi khi đọ sức, vọt trần chơi.
Coi chừng bọn nhắt sờ xơ mép
Cảnh báo sói con gậm cụt đuôi.
Muốn chống tham gian đừng nhốt mão
Phòng nguy lũ tý hại sinh sôi.


TỴ

Tháng 4
Bụi rậm bây giờ có mấy khi
Sao loài rắn độc chẳng sầu bi ?
Giao thông tắc nghẽn, trăm đường thiệt
Hố tử thần giăng, vạn nẻo nguy.
Đập rắn chừa đầu sao hết độc
Trừ tham dưỡng lạm ổn bình chi ?
An sinh xã hội chăm lo trước
Đất nước thanh bình sử sách ghi.

  
NGỌ

Tháng 5
Giống ngựa linh thiêng giống ngựa trời
Xưa kia Phù Đổng cưỡi lên ngôi.
Bon bon vạn dặm xua quân giặc
Khạc lửa ngàn cơn giữ đất trời.
Cải tính bất kham nên ý thiện
Thu hồn thảm uất hóa tâm soi.
Nhanh nhanh vượt dốc sang thời mới
Hạnh phúc bay về khắp mọi nơi.


MÙI

Tháng 6
Bee bee…!  tiếng gọi tuổi sơ sinh
Trốn mẹ, dê con lẻn dũa sừng.
Dốc đứng, say mê tìm lộc lá
Đèo ngang, thủng thỉnh cất lời tình.
Miền cao phát triển, dân no đủ
Đói kém lùi xa, sống tốt lành.
Sản xuất chăn nuôi ngày cải thiện
Dê vàng nhả sữa ngọt đồi xanh.

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

Nông gia


Nhà nông

Cày cuốc quanh năm lại cuốc cày
Ước mơ hoa quả bội đông - tây
Ngày ngày ruộng bãi mênh mông nắng
Tháng tháng non ngàn bãng lãng mây.
Thay đổi phận duyên người với đất
Thủy chung tình nghĩa nước và cây.
Nay mai xóm bản cùng no ấm
Đây đó khúc ca tiếng vọng bay.


Nông gia

Bay vọng tiếng ca khúc đó đây
Ấm no cùng bản xóm mai nay
Cây và nước nghĩa tình chung thủy
Đất với người duyên phận đổi thay.
Mây lãng bãng ngàn non tháng tháng
Nắng mông mênh bãi ruộng ngày ngày.
Tây - đông bội quả hoa mơ ước
Cày cuốc lại năm quanh cuốc cày.

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Ngã Ba Đồng Lộc






QUA NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Chúng tôi đã đi qua nhiều nơi
Vẫn chưa gặp một ngã ba khác nữa:
Ngã ba máu lửa
Ngã ba Nhân Dân.
Đồng Lộc ngã ba sâu thẳm trái tim mình.

Xin cúi lạy phụng đài tưởng niệm
Hình bóng các Cô lưu giữ hương linh
Xin được khóc trong nỗi niềm bi tráng
Về một thời xa xưa chiến tranh...

Đã trôi qua hơn bốn mươi năm
Mà không hề có thêm một tuổi.
Vẫn những ngày của bóng trẻ thơ
Tìm bò, gọi bê trong khu bom đạn dội.
Vẫn giây phút hồn nhiên chia tay mẹ cha
Tạm biệt mái trường, đi theo tiếng gọi
Chưa một lá thư tình ở tuổi tròn trăng
Để tất cả trở thành thanh niên xung phong.
      
Các Cô ơi,
Giờ này nơi đây:
Đất chở che có làm da rát bỏng
Nắng dãi dầu có đủ cây phủ bóng
Mưa dạt trôi còn có núi ngăn dòng
Gió biển về có mát dịu, hoa cỏ có làm hương
Mà đôi mắt vẫn dõi theo chúng tôi mỗi bước ?

Ơi các Cô gái Ngã ba Đồng Lộc
Thế giới nào các Cô đã tồn sinh ?
Quá khứ hào hùng. Thân phận mỏng manh.
Hỡi những Rạng những Cúc những Hạ những Xuân
những Nhỏ những Tần những Xuân, những Xanh
những Hường những Hợi !
Có ai chưa kịp chải đầu, vấn khăn
trước lúc cầm cuốc ra đường cùng đồng đội ?
Không được tiếp tục bước vào những ngôi trường mới,
các cô có buồn không?
 
Không được về quê Hà tĩnh, Đức thọ, Hương sơn
thăm lại mẹ cha, các cô có đau lòng ?
Dãy bồ kết sau những trận bom đã lại đơm trái thơm,
các cô có còn được gội ?

Ngã ba nay đã nhiều thay đổi
Mặt đường láng nhựa lát xi măng
Xe nối xe… đi suốt dãy Trường Sơn
Có làm đau người xưa từng ngã xuống:
Không chỉ giữa nút thắt của một miền, một tuyến
Không chỉ buổi chiến tranh, không chỉ lúc hòa bình ?

Những xin người được thắp một búp nhang
Cho tuổi hai mươi của Mười Cô không rơi vào
quên  lãng
Nén hương lòng cháy lên dưới phụng đài tưởng niệm
Để làn khói bi hùng bay mãi khôn nguôi.
Thức gọi muôn trái tim hòa nhịp tới tương lai.

BIỂN ĐANG YÊU


BIỂN ĐANG YÊU

Chẳng đêm nào biển quên không thức
đợi trăng lên, chờ trăng xuống xa dần
Chẳng ngày nào biển quên vờn theo nắng
đến hoàng hôn tàn từ lúc mặt trời lên.

Dẫu bờ không còn bãi cát mơn man
dẫu núi xác xơ vô vàn cây cỏ
Biển vẫn nồng nàn từng cơn sóng vỗ
hát những bài ca mênh mang thời gian.

Chẳng thể nào cạn khô lòng đại dương
Biển thổn thức và không ngừng khao khát
Biển đang yêu như tình yêu trái đất
dành cho các vì tinh tú bao la

Xuân quê






TẾT NÀY THĂM QUÊ


 Tết này xứ Huế không mưa
 chùm mai nở vội trước mùa gió đông
 Phố quen bỡ ngỡ nụ hồng
 trà my chúm chím dường không muốn về

Tết này em lại thăm quê
kỳ thi được giải mang về tặng anh,
Tặng mẹ nựng ngọn lúa chiêm
vượt qua sương giá làm nên hạt vàng,
Tặng chị ru cánh võng bàng
hẹn mùa hạ tới chị sang bên chồng,
Em mang cả ngọn gió lành
tấm lòng thầy, bạn Kinh thành thăm quê,

Tết rồi, em sẽ ra đi
Còn xuân ở lại vẫn thì bâng khuâng...
                                       1996

XUÂN QUÊ

Nương mạ mơn man sắc lá non
Bờ tre thấp thoáng gió mai vờn
Cánh đào ửng đỏ đông tàn vội
Thôn dã lên đèn tết sớm hơn.
Chim quốc lạc bầy nhao nhác gọi
Mái chèo xa bến khẽ khàng buông.
Đi về lối nhỏ xa xăm ấy
Man mác nỗi lòng vọng cố hương.
                                                2008

THƯỜNG NHẬT MÙA XUÂN

    Từ trong giá lạnh heo may
Nghe lòng cũng đủ những ngày ấm êm

    Trong liêu xiêu cánh lá mềm
Thấy đời như vẫn bình yên dịu dàng

    Trong chồi nhú lộc mơn man
Mà yêu thêm gốc lấp làn đất sâu

    Trong hoa ửng sắc tươi màu
Biết thời gian hẹn hò nhau đi về

    Nước non hội lớp, phân kỳ
Vẫn như Xuân ấy đến thì lại Xuân.
                                        28-12 Đinh Hợi

Thơ tôi








Thơ tôi tám câu đâu chỉ là đường luật
Có những bài tứ tuyệt bởi chưng bốn câu
Ba, bảy kiểu dáng thơ cỏ rơm chân chất
 Lưu chút tình quê để lại mai sau…


THÚ LÀM THƠ 

Tan lớp rời trường, lại thế thôi
Ngoài kia bóng cũng xế chiều rồi
Trong căn nhà nhỏ đèn soi tỏ
Trên tấm bàn thô sách dễ coi.
Lặng lẽ nghĩ suy vài bản viết
Ngâm nga hối hả mấy câu lời
Bôn ba khắp chốn tìm giai điệu
Thơ vẫn nổi trôi với sự đời.

THƠ TÔI

Thơ Tôi lại vợi ‎nữa rồi
Tôi đi gieo chữ, kết lời cho Thơ.
Đời Thơ dãi nắng, dầm mưa
Tình Thơ yêu, ghét, đợi chờ, nhớ mong…
Hồn Thơ mộc mạc sáng trong
Vơi đầy ký ức trên dòng xa xưa,
Mênh mang hiện thực bây giờ,
Dạt dào mạch chảy ước mơ mai này.

Thơ Tôi rao bán mấy nay
Chưa ai mua hết, Tôi bày ra mua.

Nào hay Em đến lúc mô
Trên vai đã quảy mấy bồ Thơ Tôi...
                                                    2006



Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Ngày cưới giữa mùa mưa




NGÀY CƯỚI GIỮA MÙA MƯA
1.
25-11-2004
Nếu trời vẫn cứ lụt to
ngang qua Đập Đá ta thuê đò về !
nếu trời còn đổ cơn mưa
che ô, đội dù đến Vĩ Dạ Xưa !
hỏi trời hết lụt hay chưa
để con đò hẹn cùng đưa lối về,
trời mưa, mưa mãi dầm dề
mưa qua phố chợ, mưa về Đông Ba
tháng Mười mưa ướt cỏ hoa
để tình tươi thắm chan hoà mai sau.
trông cho trời hết mưa mau
Vĩ Dạ Xưa được nối cầu tình yêu
cho sông suối nói bao điều
xưa kia gặp gỡ cầu kiều hôm nay.
PĐN & Nguyễn Cẩn, 2004


                                                Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
 
 2.

             26-11-2004
Tiếng mưa mỗi lúc mỗi dày
phía trời Vĩ Dạ còn mây vũ vần
mong sao đừng có lũ nguồn
mà xuôi Vĩ Dạ dòng Hương êm đềm
mong sao mưa tạnh, gió yên
họ hàng, bè bạn xa gần chung vui.

lòng như tê tái, điu hiu
vì con nước cuộn thuỷ triều dâng lên...

Nhủ lòng cập bến neo thuyền
qua cơn sóng gió tình duyên càng nồng
trưa rồi lũ cũng tràn sông
muốn sang Vĩ Dạ mà không có đò
ai đưa ai đến bên bờ
để cùng Mạc Tử đợi chờ trăng xưa?


Nhị độ mai đến ngẩn ngơ
đếm từng con nước đợi chờ xuân sang
hoa ơi hãy nở đoá vàng
chao theo bóng nước ngập tràn tình thơ !

người ơi, về Vĩ Dạ Xưa
trăng nghiêng mặt nước, đò đưa qua cầu ?

mái chèo vỗ nhẹ bông lau
có ai nhặt lấy sau này làm tin?

bồng bềnh câu hát giao duyên
bài thơ nghiêng nón, Tràng Tiền thẩn thơ.

thuyền về Vĩ Dạ trong mơ
thỏa mong ngày hẹn tháng chờ gặp nhau...

PĐN & Nguyễn Cẩn, 2004
                                                Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
 


TÂM TƯ

Chỉ còn ngày nữa mà thôi
chỉ còn ngày nữa con tôi lấy chồng
mai rồi con sẽ cách sông
mẹ ba ở lại nỗi lòng bâng khuâng... 

trăm năm bởi sợi tơ hồng
ai đem duyên ấy mặn nồng tình con

Đất trời vốn đã vuông tròn
dù đi hay ở vẫn còn trong ba !
Có dâu vui cửa vui nhà
vắng con còn lại nỗi xa bời bời
một ngày không thấy tăm hơi
là xao xuyến dạ, bồi hồi, nôn nao.

Nhớ mùa tháng chín năm nao (1999)
tiễn con đi học ngẹn ngào đường xa
sau này mãn khóa con ra
trở về lập nghiệp quê nhà mình đây.

Nào ngờ ngọn gió heo may
đã đưa tình ái ngất ngây đôi bờ
trăng khuya soi bóng sáng lòa
dõi theo con gái của ba lấy chồng.

20-10 ÂL (01-12-2004)
            P.Đ.N & Nguyễn Cẩn 

Yêu anh là như thế






YÊU ANH LÀ NHƯ THẾ

Đừng nghĩ yêu bởi những bài thơ tình lãng mạn
Mà chính em cũng thăng hoa trong thực tại
                                                        đời thường,
Đừng nghĩ em khi yêu chỉ biết giận biết hờn,
Mà chính yêu thương để em không chia sẻ.

Khi yêu anh, em thực lòng yêu tất cả,
Cả những người anh thân, cả đất, cả trời.
Khi đã yêu, em chẳng còn gì khác nữa,
Chỉ có anh - duy nhất anh mà thôi.

                                                Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
                                          

Người phụ nữ như em có dại khờ không nhỉ
Có bị người đời độc miệng chửi thầm em ?
Rằng: quẩn quanh chồng con, cháu chắt, gạo tiền
Chẳng khám phá “thiên nhiên” giữa thời hiện đại ?

Nhưng đã nói đi cũng cần câu nói lại
Con chim theo bầy vẫn nên những tổ riêng.
Tổ ong tách đàn khi hai chúa trở lên
Cuộc sống gia đình ấm yên riêng mình là tất cả.

Đời vẫn trải những phút giây ngắm nhìn hoa lá
Thơ thẩn, mơ màng, dạo bước dưới trăng sao.
Thưởng ngoãn đồng quê, nghe điệu ví ngọt ngào
Là chính để tâm hồn thanh tao và bình dị.

Đời là thế, yêu anh là như thế
Đừng nghĩ yêu anh chỉ những thứ vô hình.
Suốt năm dài tháng rộng trong hiện hữu nguồn tim
Em giữ mãi gia đình có anh và em. Giữ mãi…

   PHAN ĐÌNH NGÂN                                                                                   
 

KHÔNG NHẠT MỜ

Sông dằng dặc, núi chon von
Đã hơn ngàn tuổi vẫn còn bên nhau.
Cây già cỗi, đá phong rêu
Rét đông nóng hạ vẫn yêu mặn nồng.

Lời nguyền một dạ thủy chung
Đi qua năm tháng mãi không nhạt mờ.