PHAN
ĐÌNH NGÂN
Khi em lặng im
Em chẳng nói điều chi khi nhìn anh hờn giận
Em chẳng nói điều chi khi nhìn anh hờn giận
Là
lúc cánh chim đã bay về một nơi xa thẳm
Bóng
cây tre già hiu hắt tận cuối đường
Và
làn mây hồng tan tác cõi mù sương.
Khi
bên anh, em quên nói một lời thương
Là
lúc giá lạnh mùa đông đang ập về trước ngõ
Hàng
liễu bên hồ thẫn thờ xác xơ bóng rũ
Mặt
nước xanh xao lơ lửng lá sen tàn.
Theo giã ®«ng vÒ (1991
- 2000)
Khi
em lặng im phải lúc giận hờn
Đôi
mắt trong em như bùng lên ngọn lửa
Có
thể đốt cháy những khát khao,
những bài thơ hẹn hứa
Có
thể nhấn chìm đáy sâu
những thuyền mộng tình đời...
Đừng
để một lần thêm cho em giận hờn tôi
Dẫu
bởi cái vô tư của người đàn ông đơn giản,
cái bề bộn ngổn ngang
của người đàn ông nhác nhớn.
Để
cái lặng im không còn đất hồi sinh,
Để
chẳng bao giờ quên nói lời:
“Em mãi yêu Anh”.
PHAN ĐÌNH NGÂN
Lộc vừng
Từng cánh hoa hồng tím
Kết thành chuỗi tím hồng
Vườn ta nay có lộc vừng
Nhớ nhung bướm lượn, vui
mừng chim ca.
Dẫu mùa bến chợ đầy hoa
Ta về chăm bón hoa nhà
vườn riêng.
Cành vươn, rễ bén điền
viên
Chuỗi hồng, chuỗi tím bên
thềm đợi em.
Theo giã ®«ng vÒ (1991
- 2000)
Suy tưởng
Khi nghĩ về cánh đồng,
tôi nhớ từng cây lúa
Một đời mải mê dâng quả,
giữ lại cho mình
gốc rạ vàng khô.
Khi nghĩ về ngày mưa, tôi
nhớ cơn dông mùa thu
Chập chờn cánh cò di cư, gió
lùa sương giăng
đồng nội.
Khi nghĩ về con đường,
tôi nhớ người quê vồi vội
Trên từng luống cày lầm
lũi, mùa đông giá rét tơi bời.
PHAN
ĐÌNH NGÂN
Khi nghĩ về biển khơi,
tôi nhớ mẹ một thời
Bên bờ phi lao xanh tươi,
mơ thuyền cha về
cá bạc tôm tươi.
Khi nghĩ về làng quê, tôi
nhớ những con người
Đợi mùa chia sẻ ngọt bùi,
cùng nhau lúa khoai vui hội.
Khi nghĩ về mái trường,
tôi nhớ những cuộc đời lặn lội
Nơi heo hút xa xôi, như
chiếc lá non rơi bên trời xơ xác.
Khi nhớ điệu ca trù chị
hát, tôi ngập tràn ý thơ
Giữa miền quê mộc mạc đời vợi chút cam go…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét