Gió muôn chiều
Đồng ngút
mắt gió vờn ngô trổ bắp
Sông mênh
mang gió cuộn sóng xô bờ
Biển dạt dào
gió tung cánh buồm xa
Ô cửa sổ gió
luồn qua lách cách...
Khát cơn gió
vào những ngày nắng gắt
Khi xa nhau ta
như gió cô đơn.
Trời lồng
lộng chẳng khi nào quên gió
Như chúng
mình luôn ấp ủ ước mong.
Tình mây và gió
Tình là gió nên vẫn ở bên mây
Tình là mây nên vẫn thường theo gió
Khi mây buồn gió ở bên tâm sự
Khi gió vui mây thành đóa hoa tình.
Ôi những khi khoảng trời bình yên
Không gió rì rào, không mây bảng lảng
Cứ tưởng đời trở nên quạnh lắng
Vô cảm lạnh lùng trước những buồn vui.
Hành trình gió và mây trong khoảng đất trời
Khi vần vũ, khi bồng bềnh, phẳng lặng
Giữa thinh không xa vời, cao thẳm
Đầy rồi lại vơi... đa sắc, đa hình.
Gió và mây giữa cõi mông mênh
Luôn ở bên nhau hợp tan... khôn xiết
Ôi tình yêu qua sinh ly tử biệt
Vẫn quyện hòa nên một mối tơ duyên.
2004
Lời ru cho gió
Thôi bay lên
nữa gió ơi
Có đâu mây trắng
giữa trời mà mong ?
Xin đừng một
kiếp long đong
Chẳng đâu bến
đỗ, ga dừng gió ơi !
À ơ, gió hãy xuống
thôi
Ta cho một
biển xa khơi vẫy vùng
Ta cho vách
núi hang rừng
Vút lên giai
điệu tưng bừng thiên thu...
Ru hời ru gió
về chưa
Đời như là
gió, bao giờ mới yên ?
2002
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét