Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Ở nơi miền lũ bão



  Theo giã ®«ng vÒ (1981 - 1990)
 

Về Đức Thọ quê anh


Vẫn còn nhớ bến Tam Soa quê anh
Những chuyến phà qua sông đi đánh giặc.
Con đê La Giang rùng rùng mùa bão dông, lũ lụt
Chơi vơi bóng mẹ vớt thóc mầm…

Anh nhớ lần đi đón mẹ con em
Theo con đê nối Nghi Xuân - Đức Thọ
Chiếc xe đạp toòng teng chở cả nhà ta đó
Mưa gió tạnh rồi, ta lại guồng xe.

Trong kí ức còn đây câu ví dặm ngày xưa
Ngân trong gió vọng vào triền Tùng Lĩnh
Lụa Châu Phong theo chị sang nhà chồng vàng thắm
Nếp cái Yên Hồ đến mùa gặt nức hương.

Anh bồi hồi nhớ năm tháng chiến tranh
Lúa dưới đạn bom vẫn xanh đồng hợp tác
Công xưởng thay ca, tiếng trẻ vẫn rộn ràng vào lớp
Nhịp sống tuôn trào trong lòng đất quê hương.

   PHAN ĐÌNH NGÂN                                         
 

Anh lang thang theo cuộc sống thăng trầm
Ngỡ gánh nợ thế gian đâu còn nữa.
Khi trở lại thăm quê biết mình còn duyên nợ
Dòng La Giang chưa già, mương Linh Cảm còn xanh.

Mỗi dịp về thăm Đức Vịnh, Đức Thanh
Qua Đức Nhân, Đức Đồng, Đức Lâm, Tùng Ảnh
vào Đức Lạng, Thái Yên, Liên Minh, Đức Thịnh
ghé sang Đức Hòa, Bùi Xá,…tìm em.

Kí ức ập về thúc dục tri ân
Anh đưa em viếng thăm các danh nhân lịch sử
Mộ Nguyễn Biểu, nhà thờ Phan Đình Phùng,
                                           tượng đài Trần Phú
Mộ Lê Bôi, nhà thờ Trần Duy, Bùi Dương Lịch,
                                                             Lê Ninh…

Trời Đức Thọ hiền hòa bát ngát xanh trong
Như cuộc đời qua tháng năm càng thêm tươi đẹp.
Xin cám ơn tình yêu quê hương tha thiết
Cho ta niềm tin vươn tới tương lai.

                                               Theo giã ®«ng vÒ (1981 - 1990)
 
Tìm về lối cũ Kiều thơ


Như thể nắng vàng trải lụa xa
Một dòng xanh biếc nước sông La
Nhịp cầu Gia Lách thênh thang quá
Khuất bóng xa xưa những chuyến phà.

Xao xuyến dư âm tiếng gọi đò
Nhạt nhòa lối vắng những chiều mưa
Cỏ may rải thảm còn đâu nữa
Bóng áo nâu sồng đã vắng thưa.

Ai vội qua cầu rẽ lối kia
Tìm về bến cũ xứ Kiều thơ
Có phải tình riêng mông lung quá
Những phút xao lòng nhớ Tố Nga ?

Một nét đìu hiu giữa chiều thu
Thẩn thơ bờ cõi đất Nguyễn Du
Qua cầu Gia Lách lòng ước niệm
Bến cũ con đò bóng nguyệt xưa...?



   PHAN ĐÌNH NGÂN                                          
 

Nhớ mãi Việt Yên ơi


Việt Yên ơi, hôm nay ta trở lại
Nơi một thời xa ngái mến yêu ơi !
Nơi cho ta chập chững bước vào đời
Nơi ta lớn ngoài vòng tay của mẹ.

Nơi chiều vàng cánh cò như chuyện kể
Mặt hồ xanh xanh biếc giữa mùa hanh
Và nhớ khi ta đắp luỹ, đào hầm
Đèn dầu rạng lên sau giờ cúp điện.

Nơi mái lá, bàn ghế tre nứa tạm
Ngày lại ngày vui tới lớp cùng nhau,
Lúa trổ bông trên mảnh ruộng bạc màu
Vị ngọt sắn khoai chiết tinh từ cát.

       


                                               Theo giã ®«ng vÒ (1981 - 1990)
 
Nơi bè bạn tình thân như ruột thịt
chia từng nỗi buồn, chung những niềm vui
Nhớ thời cấm quần loe, sơ mi không thắt nịt
Thời lệnh giới nghiêm ký túc xá trên đồi.

Nơi chén rượu làng Vân nồng cháy cổ
Ta cùng cất vang điệu hát miền quê,
Nhớ hanh heo làn da mình nứt nẻ
Dành cho nhau gầu nước lúc đông về.

Nơi đời sống gian truân bình dị
Cơm bữa độn khoai, độn sắn, độn mỳ.
Lát thịt tươi phải đợi ngày tết lễ
Trẻ mong chợ về mấy viên kẹo bi.

Nơi tất cả sống giữa lòng thân ái
Yêu say nồng và công việc đam mê
Chung mái lá trên đồi hoang gió lộng
Học tập, luyện rèn gian khó chẳng nề chi.

Việt Yên ơi xưa nay nào đổi khác
Mối thâm tình dào dạt bước ta đi …
  

  PHAN ĐÌNH NGÂN                                         


Ở nơi miền lũ bão

Xin bé đừng lạnh câm thế nữa
Tấm áo theo dòng nay biết trôi đâu ?
Có thể đàn cá sông mượn mũ bé choàng đầu
Có thể lũ chim trời nhờ tất em làm tổ!

Xin bé đừng giật mình thế nữa
Quyển sách theo dòng giờ biết nơi nao ?
Có thể lũ ễnh ương mượn súng bé thét gào
Có thể bọn chuột rừng nhờ khăn em kết thảm!

       


                                              Theo giã ®«ng vÒ (1981 - 1990)
 













Xin bé đừng chơ vơ hoảng loạn
Mái lều tranh xóm núi dẫu trôi rồi.
Chiếc võng hôm nào mẹ ru bé à ơi
Dẫu cát vùi dưới gốc tre trụi lá…

Bé hãy nở nụ cười thật tươi nữa nhé
Lũ bão qua rồi, sắc nắng sẽ vui xinh
Mái ấm lại quây quần, rừng lại hồi sinh
Các bạn sẽ lại theo nhau tới trường đông đủ.

Bé sẽ kể chuyện bây giờ cho mai sau hiểu rõ
Lũ bão miền Trung không cuốn nổi tâm hồn
Mỗi manh áo quần, miếng sắn, vắt cơm
Từ bốn phương đã vực người trong bão dông đứng dậy.

Ôi, đời bé miền Trung nguyên một màu thơ dại
Nếm trải nỗi kinh hoàng khi lũ bão tràn qua…
  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét