Xin
đừng bỏ phách bên đời
Để
đàn đau đáu chốn nơi theo hầu.
Dễ
quên ai đánh trống chầu
Tình
ca Cổ Đạm giờ đâu hỡi người ?
Ca trù
Cổ Đạm quê tôi
Đã
trong truyền thuyết một thời vàng son:
Chàng
trai Đinh Lễ bần hàn
Được
tiên ban gỗ đẽo đàn mà chơi.
Bạch
Hoa (*) nghe, bỗng nói lời
Nên
Ca nương với người trai Kép đàn…
Mẹ
tôi không chút cao sang
Chị
tôi chẳng phải là nàng hoa khôi
Lớn
lên được thỉnh chiếu ngồi
Ca
nương đằm thắm, đẹp đời, khéo duyên.
Cha
tôi đâu phải thư sinh
Bác
tôi đâu ở Thần kinh thuở nào
Nghe
người thôn xã xôn xao
Giá
ta sinh nở cùng thời
Làm
Quan viên viết những lời tình ca.
Làm
Ca nương hát thiết tha
Làm
Kép đàn đáy mượt mà du dương…
Hỡi
Kép đàn, hỡi Ca nương
Hỡi
Quan viên ... nhớ tìm đường thăm quê.
(*) Công chúa Bạch Hoa bị câm, nhưng nhờ nghe tiếng
đàn của chàng Đinh Lễ mà đã nói được, hát hay, rồi họ nên vợ chồng. Tục truyền
đó là Tổ sư của ca trù Cổ Đạm, Nghi Xuân.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét