Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Khói chiều



Theo giã ®«ng vÒ (1981 - 1990)
 







Hương Sơn quê em

Anh đợi em trước thị trấn Phố Châu
Em lại ở Tây Sơn về chưa kịp.
Một vùng quê núi sông trùng điệp
Đi tìm em thăm thẳm nguồn cơn ?

Hồi em học cấp ba Hương Sơn
Đã có đâu trường Lê Hữu Trác ?
Năm tháng chiến tranh bom sa, đạn lạc
Mẹ thắc thỏm chờ con qua Sơn Diệm, dốc Nầm.

Tiểu mãn mới mưa nước cũng đủ ắp nguồn
Con sông quê em lại gồng mình hứng nước.
Mạch chia sẻ với xuôi tự nên dòng Nước Sốt
Núi thơm lành nên tên gọi Hương Sơn.


   PHAN ĐÌNH NGÂN                                         



Trong kí ức vơi đầy vẫn nhớ mãi quê em
Nhớ hoa bưởi trưa hè nức hương mái tóc
Vị ngọt cam bù, trám bùi, ong rừng cho mật
Chim thú bầy đàn bên dốc núi cheo leo.

Nhớ Ngàn Phố, Dốc Nầm, nhớ Cửa khẩu Cầu Treo
Nhớ Sơn Phúc có cây Thị già hơn trăm năm tuổi
Cung kính tri ân danh nhân: Nguyễn Lỗi
Lê Hữu Trác danh y, Cao Thắng tướng… lẫy lừng.

Nhưng còn đó những mảng đồi héo hon
và thân phận mưu sinh giữa mưa tuôn, nắng đổ
Chất độc da cam rập rình con trẻ nhỏ
Vết thương chiến tranh nào đã hẳn nguôi ngoai.

Đi suốt cuộc đời vẫn nhớ đất Hương Sơn
Một nắng hai sương kiên cường theo Đảng, Bác,
Đất của khát vọng tương lai, thơ và trí thức
Vững bền núi sông, ấm áp tình người…


                                                Theo giã ®«ng vÒ (1981 - 1990)
 


Tình em xứ Nghệ


Đêm thơ vui viết về em xứ Nghệ
Phút chuyện trò như vẻ kẻ tình si.
Trời đất lả lơi. Tình đời không thể.
Thơ nối mạch thơ mộng ước mãi xuân thì.

Cành hồng lắm gai, sao mà hoa thắm vậy
Gốc gạo trưa nồng, ôi biết mấy là bông.
Quê chúng mình nắng lửa, bão dông
Sao lắm giai nhân, nhiều tài tử thế ?

Chuyện xưa mẹ kể: phận Kiều long đong.
Duyên Kim trắc trở, tình chết trong lòng...

Nhưng em thầm nhủ: tình em mặn nồng,
Dẫu xa bao núi, dẫu cách mấy sông.
Tình xuôi Cửa Hội, tình lên núi Hồng,
Tình nhớ, tình trông... Tình em xứ Nghệ.


   PHAN ĐÌNH NGÂN                                         
 


Bóng quê

Đêm về nghe khúc dân ca
Nôn nao nỗi nhớ quê nhà năm xưa
Cánh cò thấp thoáng bờ tre
Lời ru của mẹ trưa hè đong đưa

Sáo diều no gió vi vu
Mê cô thôn nữ câu thơ tỏ tình
Trăng vàng chênh chếch mái hiên
Rượu nồng, chè đượm... gia đình ấm êm

Dặm dài theo thời gian xanh
Bóng quê còn đó giữa miền bồng lai.

Câu thương, câu giận cho ai
Giận thương thuở trước theo hoài bóng quê.


                                                Theo giã ®«ng vÒ (1981 - 1990)
 



Khói chiều

Làn khói chiều
Trong kí ức xanh rêu
thơm cay hương rạ
bay từ mái nhà tranh lá
theo bước người quê lang thang.

Khói bay qua lối xưa quen
Chiều mưa dồn cát cuốn
Qua bãi phi lao chát nồng vị mặn
Một màu bàng bạc đìu hiu.


   PHAN ĐÌNH NGÂN                                         
 

Khói chiều phiêu diêu
Vờn theo hoa xoan tím nở
Ngủ trên cây duối vàng ven bờ
Đỗ xuống cánh đồng rạ thơm lô xô.

Khói chiều thẩn thơ
Tìm nơi ủ ấm
Xóm nghèo bảy - ba số phận
Hợp - tan, đen - đỏ… khôn nguôi.

Khói chiều xa trôi
Bay vào phố mạc
Đi qua chiều tôi
Giữa dòng cảm thức
Nhạt nhòa trời quê khói – mây… 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét