Góc phố chiều đông
Bầu
trời thấp ngắn lại
và
phố xá cao lên
Còn
vài đàn chim nhỏ
Ríu
rít phía hoàng hôn.
Ta
cùng đi bên em
Bóng
chiều buông lối phố
Vẳng
điệu lí giao duyên
Bay
về nơi cuối gió.
Mùa
đông về gõ cửa
Chạnh
lòng người tha phương
Neo
bờ con phố nhỏ
Bóng
chùng chiềng ven sông.
Em
cho ta mơ ước
Những
ngày mai xuân hồng
Vượt
qua từng gian khó
Quên
dặm trường phong sương.
Ta
bay theo tình gió
Thức
hoa tình lên hương
Rảo
bước tình phiêu lãng
Vọng
phố tình chiều đông.
Ta về lại quê Ông
Khi bình minh ửng hồng
Lan trên từng con sóng
Xôn xao niềm khát vọng
Dấu chân cát học trò.
Nhớ khoai đùm, cơm mo
Bãi chăn bò ven núi
Ngã ba nơi tụ hội
Bè bạn tuổi thiếu thời.
Ngỡ mới là đây thôi
Đêm dòm sao đổi ngôi
Nhắm vào ngọn cây khế
Nhỡ xa xôi, biết về.
PHAN
ĐÌNH NGÂN
Đón gió nồm trên đê
Ngắm Thần nông phía biển
Lựa tháng Ông lên rừng
Chọn ngày Bà xuống ruộng.
Xa vời rồi năm tháng
Đi lên núi hái sim
Một thuở vui trốn tìm
Ngồi núp sau bóng cột...
Gốc khế xưa đã chặt
Lối cỏ may mất rồi
Cha mẹ cũng qua đời
Bóng chiều buông đơn côi.
Cầm tay nhau bối rối
Người xưa đã xa xôi
Cảnh xưa không ở lại
Cõi lòng mình chơi vơi...
Theo giã ®«ng vÒ (1991
- 2000)
Lãng đãng buồn
Cây buồn để
lá rụng non,
Buồm buồn
thuyền phải ngược dòng, trôi ngang.
Mưa buồn để
gió lang thang
làm con sóng
biếc mơn man mặt hồ.
Trăng buồn
mây đến ngẩn ngơ
hoá làn
sương, sớm tím mờ bến sông,
Buồn anh
thành núi chờ mong
Buồn em nên
cả một dòng khát khao...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét