Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Gió qua miền ký ức




                                        
 


Giá đừng...

Thu về cùng với tình thơ
Thu đi để lại giấc mơ não buồn

Nếu như chẳng một mùa đông
Có đâu ấm lặng, lạnh thầm với thu ?

Để rồi bóng dáng thu xa
Còn nhành lá rụng chiều tà cô đơn.

Khoảng trời thu hóa hư không
Mưa thu rơi giọt lệ lòng diết da…

Giá đừng oán ghét băng hà
Thì đâu ghen tỵ trăng ngà, nắng trong.

Giá đừng trông ngóng ngày đông
Thì đâu não nuột, nhọc lòng với thu…

Người ơi ! Gom hết bùa mê
Đong luôn cháo lú… ném về hư vô !
Với em - trọn kiếp ngàn thu
Dẫu trời dông tố, dẫu mùa giá sương.

                                               Theo giã ®«ng vÒ (1991 - 2000)
                                            

Khi thổn thức

Gốc bàng bên kia đã choàng áo đỏ
Những chiếc lá mỏng manh trong gió rơi rơi
Phố núi hoang vu tím bầm lối nhỏ
Bóng đèn đường từng chiếc sáng lẻ loi.

Đã lâu lắm vẫn lại về ác mộng
Cha mẹ già khuất bóng chốn thiên thu
Ta trôi dạt cõi lâm tuyền xáo động
Sắc sắc không không… điệp khúc phù du.

Khi chợt tỉnh mùa xuân đang ươm nụ
Mảnh vườn hoang lộc biếc lại hồi sinh
Ta cảm thức mình chẳng khi đau khổ
Bởi đời ta còn em mãi bây giờ…

   PHAN ĐÌNH NGÂN                                          
 

Gió qua miền ký ức

Gió bay
Như cánh nhạn không ngày quay về tổ
Xa xa lắm. Một khoảng trời nho nhỏ
Tòa lâu đài tình ái bỗng lung lay.

Gió vờn
Như con nước đầy vơi trên dòng chảy
Mong manh quá. Sợi dây đàn tình ái
Phím tắt dần trong cảm thái phôi pha.

Gió qua
Như bóng nắng nhạt nhòa bên khung cửa
Lênh đênh lắm. Trái tim yêu rực lửa
Bỗng nguội tàn trong đêm thẳm bao la.

Gió xa
Nơi lòng biển trùng sa và non cao vòi vọi
Chơi vơi lắm. Đời mưa tuôn, bão nổi
Theo cõi hư vô, đắm đuối ảo mờ…

Khi tỉnh lại. Chỉ là gió thoảng qua
Bên cửa sổ cánh hoa tươi trong nụ.
Trung trinh lắm. Tình yêu đang chớm nở
Hy vọng và niềm tin… ở lại với đời.
                                              
Theo giã ®«ng vÒ (1991 - 2000)
 

Sợi gió


Gió buông sợi gió giằng mây
Bao nhiêu tấm gió rung cây phía rừng.
Gió tung sợi gió đan sương
Vô vàn vạt gió vấn vương lưng trời.
Gió lồng sợi gió vào tôi
Nên bao la sóng dậy nơi đáy lòng.

Gió còn nhả sợi muôn phương
Xin đừng thả lưới bủa đường em đi...!
Hãy quên những khúc tình bi
Về đây gió hát những gì tươi vui.

Bên trời còn biết bao người
Bao nhiêu sợi gió… xe tôi với nàng ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét