Bóng quê
Đêm về nghe khúc dân ca
Nôn nao nỗi nhớ quê nhà năm xưa
Cánh cò thấp thoáng bờ tre
Lời ru của mẹ trưa hè đong đưa
Sáo diều no gió vi vu
Mê cô thôn nữ câu thơ tỏ tình
Trăng vàng chênh chếch mái hiên
Rượu nồng, chè đượm... gia đình
ấm êm
Dặm dài theo thời gian xanh
Bóng quê còn đó giữa miền bồng
lai.
Câu thương, câu giận cho ai
Giận thương thuở trước theo hoài
bóng quê.
1998
Nét quê
Em ơi
theo anh về làng
xôn xang nắng vàng ngọn gió
lung linh giọt sương nhành cỏ
vọng lời chim hót đồng xa...
Con đường trở lại quê ta
qua sông,
vượt rừng nhiều lắm.
mắt ai
ngân câu ví dặm,
môi ai
thơm lời dân ca...
Em ơi
theo nhau ta về
qua đường cái quê
lạc ngõ,
giọt mưa nhẹ rơi
êm ả,
ngỡ ai
bước chung lối quê.
Nẻo đường em đã đi qua
không còn cỏ may vương lối,
ao sâu tuổi thơ bơi lội
nay nhà ngói mới xây cao.
Mái đình xưa
vẫn thuở nào
tọa dưới trăng sao sương gió,
tấm lòng dân quê rộng mở
thương nhau - nam mô di đà.
Đưa nhau ta về quê ta
nét riêng
hiền hoà mộc mạc,
biển vỗ sóng dài bãi cát
ngọt ngào câu hát mẹ ru
bồng bềnh điệu ví ngàn xưa ...
1999
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét