Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Cơn lốc và đời côi






CƠN LỐC VÀ ĐỜI CÔI

Đường phố bụi dở dang nhà cao ốc
Cần trục chếnh chang ròng rọc kéo tời
Ngõ vắng lang thang đàn em côi cút
Mắt đỏ hoe nháo nhác kiếm bao chai

Góc phố về chiều hiu quạnh lẻ loi
Nhà tường kín, cổng cao đà chốt chặt
Cơn gió lùa lá vàng rơi lay lắt
Ngọn đèn đường như con mắt đơn côi

Em chưa về nhà trước lúc nửa đêm
Khi xáo động cả một vùng gió xoáy
Trong tiếng kêu muôn hàng cây đổ gãy
Mảnh đời côi theo cơn lốc về đâu?
                                                    1988
GIÁ SƯƠNG

Những cột đèn gù lưng đốt cháy
Rải từng tia yếu ớt xuống đường
Nghe giọng ai rao mỳ run rẩy
Lịm chìm trong ngõ hẻm chiều đông

Và lác đác lá bàng đỏ rụng
Gió lạnh khô xao xác lòng đường
Đêm mùa đông cổ thành mơ mộng
Muôn thanh âm đồng vọng giá sương.
                                                 1992


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét