Em bây giờ
Em bây giờ em
của ngày xưa
với đôi chân
mộng mơ
lướt trên
đường lặng gió
vô tư và bỡ
ngỡ
cỏ non khẽ đỡ
gót hồng
đôi môi mọng
thơm
nhuộm nắng
màu hoa lựu
mái tóc thì
thầm giai điệu
đôi mắt huyền
nâu xa xăm …
PHAN
ĐÌNH NGÂN
Em bây giờ em của mùa đông
chết cóng chàng trai xứ lạ
qua từng đêm giá
mải mê tìm nắng xuân.
Em bây giờ em của mùa xuân
một vườn thắm
sắc
gai hồng rách
thịt
búp đào ngây
ngất tâm tư.
Em bây giờ em
của mùa thu
trăng vàng và
dông tố
cánh cò theo
nhau về tổ
chia vui từng
sợi rơm vàng.
Em bây giờ em
của hè sang
bình minh mơ
màng huyền ảo
mặt đất đầy
hoa thảo
một mái nhà
cao cao…
Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
Em bây giờ em
của hôm nao
đi qua mưa
rào,
nắng gió
không quên
từng buổi chợ
chắt chiu từng
hạt vàng
chăm lo từng
bữa cơm canh
vì những
người yêu quí.
Ước mơ giản
dị
Tình nghiã
chân thành…
Bốn mùa trời
đất vần quanh
Em là cuộc
sống gia đình hôm nay.
PHAN
ĐÌNH NGÂN
Về Con Cuông
Theo em trở lại Con Cuông
Khoác lên dải lụa Thác Kèm làm
duyên
Bồng bềnh giai điệu Đào Nguyên
Vực Bồng, Pù Mát… dễ quên lối về.
Địa linh nào mấy Chi Khê
Tiền nhân khắc họa Văn Bia cho
đời.
Nàng Màn – ngỡ cung điện trời
Tao nhân mặc khách chọn nơi hẹn
hò.
Vợi đi bao nỗi âu lo
Vượt qua dông tố, cam go đời
thường.
Theo em trở lại Con Cuông
Chẳng quên mấy búp trầm hương Ông Tài...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét