Làm dâu thời mới
Mọi tiêu chí làm dâu đang từng ngày thay đổi
Theo nhịp sống thị trường trôi nổi, đa đoan.
Nhà bên, bố mẹ là những nông dân
Có dâu tốt nghiệp hạng trung đại học
Nhà chỉ có cậu con trai một
Con dâu hành nghề trong doanh nghiệp tư nhân.
Ngày xưa mẹ chồng như một vị quan
Nay con dâu đóng vai thẩm phán.
Xưa bố chồng nắm bề trên mọi chuyện
Nay con trai nghe vợ sai khiến muôn bề.
Nuôi con thơ: chuyện nhỏ, đi thuê !
Việc chăm cha mẹ ốm đau: hề chi, có bạc !
Ngại bộn bề duốc dơ soong nồi, chén bát
Đi dùng bữa nhà hàng: tươi mát biết bao !
PHAN ĐÌNH NGÂN
Ngày giỗ ông, bà… quên cũng chẳng sao
Một lần xin tha, ba lần xin thứ !
Lên chùa tụng kinh, ăn chay, cầu cô, khấn chị
Không quên gia ân… điệu dáng sang giàu !?
Lánh bóng người nghèo, vô cảm người đau
Bàng quan những chuyện làng, chuyện phố.
Triết lý đồng tiền đổ xô tất cả
Sức mạnh đồng tiền làm thay đổi phận duyên !?
Nếu được nhiều tiền thì ngày cũng như đêm
Gạt chồng con bên lề đường thăng tới.
Lốc xoáy thị trường thu hồn hút lối
Mộng làm dâu thời mới: lắm tiền…?!
Khi quay về, mẹ cha đã qui tiên
Con lêu lổng, chồng lửng lơ… tìm bạn.
Ôi lắm tiền đâu có là mãn nguyện
Tiền đã bán và mua bao giá trị trên đời ?!
Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
Con sai rồi mẹ ơi
Người mẹ chỉ sinh thành một đứa con trai
Là hy vọng cả đời như bao người mẹ ấy !
Bầu sữa mẹ kiệt khô không một giây run rẩy
Cho con lớn khôn vững mạnh bước vào đời.
Mẹ nằm đâu giữa đất trời chơi vơi
Khi nắng chiều buông, khi sương đêm xuống
Mẹ ở phương nao khi bình minh ửng rạng
Mẹ ở chốn nào khi đêm tàn canh khuya ?
Chưa kịp sửa lỗi lầm, mẹ đã sớm ra đi
Thiếu ở con những tư duy nguồn cội
Ít ở con lời động viên an ủi
Nhiều ở con những cuộc hẹn lãng quên.
PHAN ĐÌNH NGÂN
Năm tháng qua mẹ chăm chút nuôi con
Con coi đó như bao điều đơn giản !
Gió hiện đại thổi bay lời hỏi han trìu mến
Chốn thương trường quên canh nóng, cơm thơm…?
Con đua chen theo mơ mộng nước non
Đâu hiểu mẹ quắt quay từng nhỏ nhoi ước muốn
Con ngạo ngược sải dài theo sóng cuộn
Đâu quan tâm bến vắng mẹ cần chi ?
Từ giã cõi đời, mẹ tất tưởi ra đi
Để cháu con đớn đau ngày đưa tiễn,
Nấm mộ đen vùi sâu tình yêu mến
Còn lại trong con một thế giới bi sầu …
Thảng thốt nghĩ về sẽ một ngày con theo
Tìm hồn mẹ giữa lâm tuyền phiêu dạt.
Ai tha thứ cho con cả một thời non nớt
Con sai rồi, sai lắm! Mẹ yêu ơi !?
Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
Tổ ấm
Có lúc thả hồn vào nắng đồng hoang
Gửi giọt lệ lòng qua cơn mưa lạnh
Thổi giấc mơ lên khoảng xanh lãng mạn,
Sải cánh bay vô hướng giữa tầng không.
Nhưng chẳng nghĩa gì nếu thiếu những niềm tin
Để rêu phong phủ đầy tình yêu tẻ nhạt
Đời cần lắm nụ cười tươi, làn gió mát
Của bình yên nơi tổ ấm gia đình.
Một không gian có hoa nở và tiếng chim
Hót líu lo và hương thoảng dịu thơm
Bóng cháu thơ ngây trẻ trung nũng nịu
Bên Ta và Em ấm áp thảo hiền.
Đêm đêm đèn tỏa rạng hiên thềm
Từng ngày đi qua ước mơ mộc mạc
Từ gian khổ vượt lên mỗi bước
Trong bình yên tổ ấm một gia đình.
PHAN ĐÌNH NGÂN
Sao em không về
Sao em không về khi lúa vàng bông
Để vui ngày ra đồng gặt lúa
Những gốc rạ mơ vàng nghiêng ngửa
Hạt gạo đầu mùa trắng nõn lên hương.
Sao em không về mùa hái củi rừng
Những gánh sim trên vai người kĩu kịt
Qua con đường trưa hè chân vùi cát
Nắng nóng bỏng da, rát thịt… dân làng.
Sao em không về vào những mùa đông
Gió bấc lạnh xuyên liếp giường lót rạ
Bụng đói cồn cào, cả nhà không ngủ
Mẹ thức suốt đêm đốt lửa bếp than hồng…
Mẹ nghĩ em về nên mẹ chờ trông
Lỡ mấy nữa chúng mình xa cách mãi…
Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
Giờ em là người sống trong đô thị
Còn nhớ chăng những thửa ruộng dân quê.
Nồi điện, bếp ga có khắp mọi nhà
Em có nhớ củi sim mua thuở trước.
Nay bao đường về xuôi, lên ngược
Vết xe qua, đâu còn dấu chân trần
Em nhớ không mái gianh lạnh mùa đông
Đời thay đổi… theo tiện nghi thay đổi.
Khi ánh mặt trời khuất sau bóng núi
Đàn chim bay về tổ trước hoàng hôn
Thoảng đâu đây hương cốm dẻo nếp thơm
Những củ khoai lùi… mẹ chờ em trước ngõ.
Lúc canh khuya, trăng hạ tuần lấp ló
Ánh cô đơn theo từng cánh sao rơi
Mẹ mong con khôn lớn nên người,
Em chẳng về thăm, đêm thâu lòng mẹ thắt… ?!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét