Khắc khoải
Đâu chỉ
cứ bón thêm mùn
thì
cánh đồng cho thêm lúa
Đâu chỉ
trong mền nhung lụa
thì có
giấc mơ hào hoa.
Thời
gian dài, không gian xa
nhiệt,
hàn, ôn hòa... bất tận
Bên kia
từng là vực thẳm
bên này
cũng từng non cao.
Bước
chân đi trong chiêm bao
Ngỡ qua
nhịp cầu ô thước,
Bước
chân đời trần rất thực
Mỗi
ngày chỉ qua tấc gang.
Nếu giữ
lại bên mình
những
tính toan khắc khoải
Thì sau
mình còn lại
chỉ là
một cõi tàn hoang...
PHAN
ĐÌNH NGÂN
Thu về
Thu
về tím cả dòng sông
ngoài
hiên thấp thoáng lộc vừng nẩy hoa
trời
thu nhẹ hạt mưa sa
đọng
trên cành lá như là giọt sương.
Mây
trôi thăm thẳm ngàn phương
lộc
vừng đỏ thắm vấn vương trong lòng
thu
sang vàng lúa trên đồng
con
đi lấy chồng, thu rải nắng hoa.
Mỗi
mai đi lại mẹ cha
thu
giang cánh gió chở qua, chở về
trời
thu ấm nghĩa phu thê
ước
mơ dào dạt, lời thề sắt son.
P.Đ.N & Nguyễn Cẩn, 2004
Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
Bản
Bản
Nơi của núi rừng
Với cổng trời xanh thẳm.
Bản
Nơi của suối ngàn
Và dốc đèo sừng sững.
Bản
Lời ru của gió
hòa điệu cồng chiêng.
Bản
Nụ hoa của đá
Tình yêu của em.
Bản
Cái nôi mẹ hiền
Mái nhà của biển.
Bản
Phiêu bồng ẩn hiện
Muôn đời truyền thuyết cho ta.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét