Hương Sơn quê em
Anh
đợi em trước thị trấn Phố Châu
Em
lại ở Tây Sơn về chưa kịp.
Một
vùng quê núi sông trùng điệp
Đi
tìm em thăm thẳm nguồn cơn ?
Hồi
em học cấp ba Hương Sơn
Đã
có đâu trường Lê Hữu Trác ?
Năm
tháng chiến tranh bom sa, đạn lạc
Mẹ
thắc thỏm chờ con qua Sơn Diệm, Dốc Nầm.
Tiểu
mãn mới mưa nước cũng đủ ắp nguồn
Con
sông quê em lại gồng mình hứng nước.
Mạch
chia sẻ với xuôi tự nên dòng Nước Sốt
Núi
thơm lành nên tên gọi Hương Sơn.
Trong
kí ức vơi đầy vẫn nhớ mãi quê em
Nhớ
hoa bưởi trưa hè nức hương mái tóc
Vị
ngọt cam bù, trám bùi, ong rừng cho mật
Chim
thú bầy đàn bên dốc núi cheo leo.
Nhớ
Ngàn Phố, Dốc Nầm, nhớ Cửa khẩu Cầu Treo
Nhớ
Sơn Phúc có cây Thị già hơn trăm năm tuổi
Cung
kính tri ân danh nhân: Nguyễn Lỗi
Lê
Hữu Trác danh y, Cao Thắng tướng… lẫy lừng.
Nhưng
còn đó những mảng đồi héo hon
và
thân phận mưu sinh giữa mưa tuôn, nắng đổ
Chất
độc da cam rập rình con trẻ nhỏ
Vết
thương chiến tranh nào đã hẳn nguôi ngoai.
Đi
suốt cuộc đời vẫn nhớ đất Hương Sơn
Một
nắng hai sương kiên cường theo Đảng, Bác,
Đất
của khát vọng tương lai, thơ và trí thức
Vững
bền núi sông, ấm áp tình người…
Trở lại Hương Sơn
Phía trước đường về Hương Sơn
bình minh sắc rừng, hoàng hôn màu biển
khoảnh khắc nhạt nhòa ẩn hiện
tìm lại nơi đây một góc riêng mình.
Tìm lại quãng đường sau bao tháng năm
một lối nhỏ mòn vắt lưng xóm núi
một chiếc cầu tre chênh vênh chờ đợi
một dấu chân qua vội vã không lời....
Tìm lại góc mình nơi ấy gần thôi
thêm nắm củi rừng thắp hồng bếp lửa
ngắm mãi con mình giữa lòng mẹ trẻ
nghe vách nứa rì rào điệu gió buồn vui.
Tìm lại góc mình chẳng mấy xa xôi
một mái trường tranh huyện nghèo ven suối
năm tháng chiến tranh dập vùi lửa khói
như búp măng rừng rũ đất sinh sôi.
Thương bãi sỏi ngầm lăn lóc tả tơi
thương gốc thông già sương mờ lấp lối
thương nhành hoa mua cuối mùa nở vội
thương tiếng chim tìm bạn mãi cuối rừng.
Như suối chở nguồn tụ hội về sông
với những cơn mưa về rừng tháng tám
dấu lặng thời gian đi vào kỷ niệm
nên giai điệu đời thổn thức bâng khuâng...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét