Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Em trong mưa phố chiều nay



 Em trong mưa phố chiều nay

Hôm qua tình buồn qua phố
trông hoài chẳng thấy em đâu
bởi gió mưa tầm tã quá
bóng dáng quen nhạt nhòa màu.

Hôm nay phố xá vắng người
khách xa rong chơi vồi vội
trời chiều liêu xiêu gió thổi 
biết tìm đâu dáng thân quen ?

Gió bấc quyện chân mây ngàn
khoảng trời sợi mưa đan liếp
Phố chiều đường quen láng nước
biết tìm em ở nơi nao ?

Niềm riêng mưa cũng xuyến xao 
Gió lay giọt buồn thảng thốt
Bóng ai vương dòng sũng ướt
   Mưa chiều qua phố, em đâu ?   

                                              Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
 




  Thói ma rượu

Men đã đốt dần cái tư phong
Người đời gọi “hắn” chẳng xưng “ông”
Dẫu được là “thằng” thì cũng vậy
Thiên hạ trông qua nát cõi lòng.

Ông hứa chén này không chén nữa
Ông thề ông thốt mượt như nhung.
Rồi vài hôm tỉnh ông lại xỉn
Để khổ triền miên cả một dòng !
      


   PHAN ĐÌNH NGÂN                                                                                   
 



 Quê mình Cẩm Xuyên

Chỉ còn kí ức những tên tổng xa xưa
Đan Xuyên, Hoa Dục...
những tên làng cổ: Kẻ Quèn, Kẻ Lụi, Lẻ La...
Em thân quen những tên làng tên xã bây giờ
Dẫu đã qua mấy mươi năm xa cách.

Em đưa anh về thăm cánh đồng đang mùa gặt
Lúa Cẩm Xuyên gạo trắng hương thơm,
Những con kênh đầy ắp nước trong xanh,
Kẻ Gỗ bốn mùa thiên nhiên kỳ thú.

Em đón anh sang thăm Quèn Đông giáo xứ
Bà con thờ Thiên Chúa với đất học nổi danh.
Về Cẩm Nhượng vui hội hạ thủy, đua thuyền
Dựng lán bên sông, dâng hương, cầu khấn...
                                             
                                                      Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
 


Em đưa anh về thăm lại khu lưu niệm
Tổng Bí thư Hà Huy Tập - Cẩm Hưng,
Viếng đền Nguyễn Biên, chùa Yên Lạc linh thiêng
Để tri ân các danh nhân, anh hùng lịch sử.

Xin cứ hãy tôn vinh quá khứ
Cũng chỉ vì hôm nay và mai sau.
Đất Cẩm Xuyên qua năm tháng dãi dầu
nhưng còn đó chưa giàu
Khu đất hứa Thiên Cầm vẫn hoang sơ thuở trước.

Anh yêu ơi, ta nợ nhiều điều ước
Đi khắp bốn phương trời mang nặng mối tình quê
Hai mươi bảy xã phường chưa hẹn lúc trở về
Để bóng mẹ nao nao ngóng chờ bên lối cũ.

Ôi Cẩm Xuyên muôn đời vẫn thế
Tâm hồn thanh tao, dáng vóc hào hoa
Một vùng non nước bao la
Mưa tuôn, nắng đổ thiết tha tình người...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét