Ca trù Cổ Đạm một thời vàng son.
Nay ca nương với kép đàn
Cùng quan viên đã hợp tan mấy lần.
Nắng chiều núi Hống nghiêng nghiêng
Chạnh lòng mái đẩy bến thuyền Lam Giang.
Mai qua phía biển nồm lên
Áo tơi người lại bỏ quên bên đồng.
Ai trao em tấm yếm hồng
Để mơ đêm hội qua sông xem trò.
Thôi về, anh hát lời ru
Sắm vai xuống chiếu ca trù… cho em.
Về đi em, về theo anh
Một ngày vắng bóng, sao duyên trọn đời ?
2007
DUYÊN Ả ĐÀO QUÊ TÔI
Ca Trù Cổ Đạm quê
tôi
Đắm say nhạc điệu, mặn
mòi lời ca
Nhờ duyên Đinh Lễ -
Bạch Hoa
Tao nhân mặc khách trong
ra ngoài vào
Người ơi về với Ả Đào
Còn nguyên một cõi tiêu
dao đất trời.
CHUYỆN VỀ CA TRÙ QUÊ TÔI
Cổ Đạm xa xưa một tổng nghèo
Biển xanh chát mặn, núi cheo leo
Nghề nông, nghề biển… bao mưa nắng
Làm gốm, ươm tơ… mấy chống chèo
Đinh Lễ (1) hóa thân vào Kép đáy
Bạch Hoa (2) đón phận xuống Cô đào
Ca Trù nguồn cội từ nơi ấy
Mạch chảy trăm năm vẫn dạt dào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét