Về Thiên Cầm
Sao em vẫn chưa trở lại Thiên Cầm
Khi nắng hè gió Lào khô khốc thổi
Khi mùa thu bão dông và lũ lội
Những chiều đông tê buốt má hồng
?
Ai đặt tên quê ta là biển, núi
Thiên Cầm
Thân thương như vẫn gọi em là
Xuân là Hợi
Như các anh là Cu, là Nuôi ngày
thơ dại
Để lớn lên theo dòng chảy cuộc
đời ?
Em ơi hãy nhìn ra biển khơi
Có con sóng chiều xuân lao xao
hát
Em ơi hãy trông về núi biếc
Có tảng đá xanh sừng sững trầm
hùng.
Vọng lên thinh không bổng trầm da diết
Những thắng cảnh, danh nhân từ trong truyền thuyết
Đã lúc nào hiện về thăm quê chưa em ?
Anh bồi hồi khi trở lại Thiên Cầm
Biết chẳng còn gặp em thêm lần nữa.
Em là bộ đội, thanh niên xung phong hy sinh trong
tuyến lửa
Lại trở về theo truyền thuyết quê ta.
Bãi Thiên Cầm như cánh cung trải rộng bao la
Anh mơ thấy người khổng lồ bước ra từ phiến đá
Em lạc vào Hòn Én, quên lối về Hòn Bớ
Anh vội sang chùa Yên Lạc, tìm em.
Quê hương mình đang giây phút vào xuân
Biển đầy ắp trăng Nguyên tiêu lãng mạn
Giữa hoang sơ anh thấy hồn tỏa sáng
Giây phút ngóng chờ em cuộc sống rạng niềm tin.
Vẫn thương nhau ta lại đến Thiên Cầm
Non nước bồng lai chờ tri âm, tri kỷ...
Không đề
Dòng sông cạn, lá thắm ngừng trôi
Cõi trần quạnh, tình nặng pha phôi
Thu song gieo khúc niềm an ủi
Mành tương xào xạc gió liên hồi...
Thi sĩ đa mang tình nhân ái
Vần thơ lai láng cõi bi hài
Bao cuộc bể dâu đời trôi dạt
Mấy thuyền cập bến giữa trần ai ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét