Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Sao em không về




Sao em không về

Sao em không về khi lúa vàng bông
Để vui ngày ra đồng gặt lúa
Những gốc rạ mơ vàng nghiêng ngửa
Hạt gạo đầu mùa trắng nõn lên hương.
                                                              
Sao em không về mùa hái củi rừng
Những gánh sim trên vai người kĩu kịt
Qua con đường trưa hè chân vùi cát
Nắng nóng bỏng da, rát thịt… dân làng.

Sao em không về vào những mùa đông
Gió bấc lạnh xuyên liếp giường lót rạ
Bụng đói cồn cào, cả nhà không ngủ
Mẹ thức suốt đêm đốt lửa bếp than hồng…

Mẹ nghĩ em về nên mẹ chờ trông
Lỡ mấy nữa chúng mình xa cách mãi…
                                              
                                                       Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)



Giờ em là người sống trong đô thị
Còn nhớ chăng những thửa ruộng dân quê.
Nồi điện, bếp ga có khắp mọi nhà
Em có nhớ củi sim mua thuở trước.

Nay bao đường về xuôi, lên ngược
Vết xe qua, đâu còn dấu chân trần
Em nhớ không mái gianh lạnh mùa đông
Đời thay đổi… theo tiện nghi thay đổi.

Khi ánh mặt trời khuất sau bóng núi
Đàn chim bay về tổ trước hoàng hôn
Thoảng đâu đây hương cốm dẻo nếp thơm
Những củ khoai lùi… mẹ chờ em trước ngõ.

Lúc canh khuya, trăng hạ tuần lấp ló
Ánh cô đơn theo từng cánh sao rơi
Mẹ mong con khôn lớn nên người,
Em chẳng về thăm, đêm thâu lòng mẹ thắt… ?!  
 


   PHAN ĐÌNH NGÂN                                         


Trở lại Hương Sơn

Phía trước đường về Hương Sơn
bình minh sắc rừng, hoàng hôn màu biển
khoảnh khắc nhạt nhòa ẩn hiện
tìm lại nơi đây một góc riêng mình.

Tìm lại quãng đường sau bao tháng năm
một lối nhỏ mòn vắt lưng xóm núi
một chiếc cầu tre chênh vênh chờ đợi
một dấu chân qua vội vã không lời....

Tìm lại góc mình nơi ấy gần thôi
thêm nắm củi rừng thắp hồng bếp lửa
ngắm mãi con mình giữa lòng mẹ trẻ
nghe vách nứa rì rào điệu gió buồn vui.


                                                Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
 



Tìm lại góc mình chẳng mấy xa xôi
một mái trường tranh huyện nghèo ven suối
năm tháng chiến tranh dập vùi lửa khói
như búp măng rừng rũ đất sinh sôi.

Thương bãi sỏi ngầm lăn lóc tả tơi
thương gốc thông già sương mờ lấp lối
thương nhành hoa mua cuối mùa nở vội
thương tiếng chim tìm bạn mãi cuối rừng.

Như suối chở nguồn tụ hội về sông
với những cơn mưa về rừng tháng tám
dấu lặng thời gian đi vào kỷ niệm
nên giai điệu đời thổn thức bâng khuâng...
     


   PHAN ĐÌNH NGÂN                                         
                                      


Theo Hội An phố

Có lẽ nào em quên nơi đây thời Tiền sử
Có lẽ nào không nhớ nền văn hóa Sa Huỳnh
Kí ức chiến tranh cũng có thể phai dần
Nhưng không thể quên Hội An thời đổi mới.

Anh sẽ đưa em đi thăm Cẩm An, Cẩm Châu, Cửa Đại
Về Sơn Phong, Tân An, Tân Hiệp, Thanh Hà
Đến các xã đảo Cù lao Chàm phóng khoáng, hào hoa
Để chiêm ngưỡng cảnh nước non kỳ thú.

Anh sẽ đưa em về thăm những làng nghề một thuở
Làng mộc Kim Bồng, làng dệt Mã Châu
Làng đúc đồng Phước Kiều, Trà Quế - làng rau
Làng gốm Thanh Hà… chia buồn vui cùng cư dân xứ sở .
Anh sẽ đưa em vào thăm bảo tàng văn hóa
Hiểu về thời tiền, hậu Sa Huỳnh ngàn năm xa xưa
Biết về phong trào Duy Tân, Nghĩa Hội, Đông Du
Để càng thêm yêu con người và nước non kỳ vĩ.


                                                Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
 


Thương cảng Hội An từng bang giao quốc tế
Những con đường đồi mồi, trầm hương, tơ lụa, ngọc ngà,
Nước giếng Champa còn ngọt mãi bây giờ…
Cho ta có tầm nhìn xa hơn, cao hơn quá khứ.

Anh cùng em về thăm Bãi Ông, Hậu Xá
Ghé qua Thanh Chiêm, Trảng Sỏi, Lăng Bà
Hiểu biết thêm nhiều di tích tổ tiên ta
Đã bám biển, bám đồng, lập làng, giữ nước.

Bên đèn lồng Hội An muôn hình muôn sắc
Ta thấy cuộc đời xán lạn niềm tin
Thắp đèn lên, cho hy vọng bừng lên
Thành phố biển ơi, cám ơn người mãi mãi !

Ta hẹn nhau từng ngày gặp lại
Biển dạt dào, phố sầm uất đông vui
Quá khứ lẫy lừng, hiện tại sáng tươi
cho tình yêu theo thời gian trẻ mãi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét