Đồng Hới trong em
Em xa rồi, chị còn nhớ em không
Những chiều lạnh dạo vòng trên lối nhỏ,
Dãy cao tầng mọc lên từ cánh đồng giữa phố
Chị mỉm cười thơm hoa lúa đưa hương.
Em xa rồi, chị có phút nhớ nhung
Phía trời xa áng mây hồng bãng lãng
Nhật Lệ hiền hòa, Phong Nha tĩnh lặng
Đưa tâm tư lạc vào chốn phiêu bồng.
Em xa rồi, đầy vơi nỗi nhớ mong
Tiếng biển thì thầm, dòng sông lượn sóng
Nâng bước chân em trong chiều gió lộng
Nhật Lệ mênh mang cầu nối đôi bờ.
Em xa rồi, Đồng Hới có mộng mơ
Có bịn rịn thẫn thờ, có xôn xao rạo rực ?
Còn mãi tình em một miền kí ức
Như hoa cỏ bên đời vẫn lặng lẽ khát mưa…
Nhật Lệ chiều nay
Em đi xa, gửi nhớ lại cánh đồng
Gửi niềm vui vào dòng sông Nhật Lệ
Em mang theo tiếng ru từ lòng mẹ
Và mối tình quê tha thiết ấm nồng.
Em gửi nhớ theo cánh cò tuổi thơ
Gửi niềm thương vào bãi bờ biển rộng,
Nhật Lệ chiều nay nắng vàng khuất muộn
Như đợi chờ người em gái miền xa ?
Em xa quê mang theo những dại khờ
Tuổi đuổi bướm mộng mơ, bên bờ nhìn theo sóng,
Trong rạo rực bao ngày xuân gió lộng
Bỗng nhớ anh giá lạnh những mùa đông.
Nhật Lệ chiều rồi man mác hoàng hôn
Nhuộm tím tâm hồn người đi, người ở
Anh có nhớ thương em ở nơi miền mưa gió
Một búp lan rừng khuất lá mải mơ hương…?
Thu về nhớ Kiến Giang
Thu nay anh có về thăm Lệ Thủy ?
Sáng mai lên giọt nắng đọng trên cành
Dòng Kiến Giang đôi bờ xanh xanh thẳm
Bóng ghe thuyền sóng sánh lưới câu giăng.
Mùa thu về anh còn nhớ Kiến Giang ?
Những năm tháng hiểm nguy trong đạn lửa
Mẹ chèo thuyền chở bộ đội qua sông
Dưới pháo sáng quân thù đêm đêm vây bủa.
Ôi tha thiết giọng hò khoan miền
quê ta đó
Có vị nồng nàn nước suối khoáng
Bang
Có hương mặn mòi bãi bờ Ngư Thủy
Có màu xanh mượt mà vùng đất Lệ
Ninh.
Mùa thu nào em cũng nhớ tới anh
Nhớ ngày mùa quê mình vào vụ mới
Nhớ mái ngói tươi bên hàng xoan
mát rượi
Nhớ mùa lũ về cá ngược bến Kiến
Giang.
Cơ duyên nào cho em được gặp anh
Bên từng bước đời em chập chững ?
Em giữ mãi miền thẳm sâu ước vọng
Kiến Giang tình yêu - lòng mẹ
mênh mang…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét