Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Đường xưa tới lớp



Cháu còn nhỏ 

Có thể cháu chưa biết
người lớn là ai ?
cũng như cháu chưa hiểu
ngọn sóng ở nơi nào?

nơi biển sâu là ba đào réo rắt,
nơi lòng ao là làn nước lăn tăn
nơi đáy mắt là giọt lệ vô thanh
nơi cõi lòng là nỗi niềm quặn thắt…

Như ngày Bà trải qua
mưa dồn, nắng gắt
định mệnh truân chuyên
đợi chờ khao khát…

                                               Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
 


Chỉ khi lớn khôn
trong dòng đời rất thực
cháu sẽ biết những điều người lớn biết
hạnh phúc và tình yêu
hận thù và oan nghiệt
cùng trên trái đất chật chột nhỏ nhoi
lối về xa xăm phía trước...

cháu là một phần có được
mẹ cha đã tặng cho mình
đôi mắt để nhìn
đôi chân để bước
trái tim để khóc
tấm lòng để đau

bà mong chờ ở cháu
vững tin vào mai sau.

   PHAN ĐÌNH NGÂN                                                                                  
 






T©m
  Hån
   S¸ng:

        T×nh
      Tõ
     Thñy
   Tíi
Chung

 

Trang
        GiÊy
      Hång:

Th¬
    Lªn
      Rõng
        Xuèng
              BiÓn


 







                                                Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
 





Đường xưa tới lớp

Con đường tới lớp năm qua
Trông như ngờ ngợ đã xa lâu rồi
Phượng non nay đã trắng chồi
Ghế xiêu mờ bóng ai ngồi hôm nao.

Đường tới lớp có hư hao
Mà đông kín những xe vào, người ra ?
Anh dừng chân trước ngã ba
Biết em không đến thế mà xuyến xao !


   PHAN ĐÌNH NGÂN                                         
 





Em về nghỉ được bấy lâu
Giáo án xếp góc, mực màu vợi be
Phấn hết bụi, vở khỏi nhòe
Thảnh thơi lối phố đi về sớm trưa.

Chia tay với bạn, với trò
Con đường tới lớp bỗng xưa thật rồi.
Ấp iu kỷ niệm một thời
Bên dòng Hương nhớ những hồi sông La.
Nghe lao xao nước Ngự Hà
Nhớ trăng núi Hống mượt mà mây trôi.

Ra về cùng những xa xôi
Mái trường ký ức quãng đời bên em...


                                                Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
 






Tìm quê trên phố mới

Dừng chân trong phố mới
Mong gặp lại nơi xưa
Phố chiều vàng nỗi nhớ
Xa quê đã mấy mùa.

Còn đâu làng thôn cũ,
Giếng nước và cây dừa
Bây giờ lên đô thị
Lúa đâu còn ruộng mơ ?

Con đường cỏ năm xưa
Bàn chân trần nhẹ lướt
Mái lá gianh hôm nào
Không then cài, cổng chốt ?



   PHAN ĐÌNH NGÂN                                         



Giờ đi đâu, về đâu
Bao con đường xuôi ngược,
Tiếng lòng rơi thảng thốt
Hoàng hôn tím nỗi sầu

Ánh điện sáng trăm màu
Khuất mờ trăng giữa tháng.
Vùi sâu vào quên lãng
Bóng chiều quê năm xưa...

Mùa đông chừng trở gió
Lạnh buồn phố bơ vơ
Còn đâu, còn đâu nữa,
Quê của thời ấu thơ…!  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét